Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 21

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 21
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 21: Bôi thuốc

Hiện trường rối loạn thành một đoàn, đến cả Tần Diệu Văn cũng chạy về phía này.

“Thế nào rồi? Không sao chứ?”

Trường Tuế và Hạ Luật đều được người dìu dậy.

Lúc Trường Tuế ngã xuống, mặc dù có Hạ Luật làm đệm lưng và không ngã ở chỗ nào khác nhưng đầu gối vẫn bị va vào nền gạch, cô kéo váy lên đầu gối, quả nhiên nơi đó đã bị bầm tím thành mảng lớn rồi.

Nhưng so với cô thì rõ ràng là Hạ Luật bị ngã nghiêm trọng hơn nhiều.

Trường Tuế nhìn Hạ Luật đang cau mày ôm lấy khuỷu tay của chính mình, trong lòng cô bỗng nhiên mềm nhũn.

Quả nhiên vẫn để lộ sơ hở.

Ngoài miệng thì nói muốn cô tránh xa anh ra, nhìn như rất chán ghét cô, nhưng ở trong lúc nguy cấp lại không chút do dự bảo vệ cô.

Bề ngoài anh giả bộ lạnh lùng xa cách, nhưng thật chất là một người mặt lạnh tim nóng.

Hạ Luật nhận ra Trường Tuế đang nhìn mình, anh lạnh lùng nhìn lại, rồi bắt gặp đôi mắt đen láy sáng ngời và mềm mại của Trường Tuế, anh nhíu mày, dường như bị ánh sáng trong mắt cô kích thích nên phải dời mắt sang chỗ khác.

“Hạ Luật, cảm ơn anh.”

Hạ Luật trả lời với khuôn mặt không cảm xúc: “Chỉ là phản xạ có điều kiện mà thôi.”

Trường Tuế mỉm cười, cũng không phản bác anh.

Trường Tuế và Hạ Luật đều bị thương, phân cảnh này lại cần phải diễn cảnh trốn chạy kịch liệt.

Đầu gối của Trường Tuế đã sưng to đến nỗi mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, cảnh quay của hôm nay không thể tiếp tục được nữa.

Một người đưa túi chườm nước đá đến, Tần Nhất Xuyên nhận lấy và cẩn thận ấn lên đầu gối của Trường Tuế: “Có đau lắm không?”

Trường Tuế khẽ nhíu mày, sau đó tự tay cầm túi chườm: “Không sao.”

Tần Diệu Văn không yên tâm, ông gọi một nhân viên trong đoàn đến: “Tiểu Ngô, cậu đưa Hạ Luật và Tiểu Khương đến bệnh viên kiểm tra một chút.”

Tần Nhất Xuyên chủ động xin ra trận: “Con cũng đi.”’

Tần Diệu Văn liếc anh ta một cái, đang muốn nói tiếp thì Hạ Luật lại đứng dậy: “Không cần, tôi không sao.”

Trường Tuế nhìn thấy trong ánh mắt anh chợt lóe lên u ám.

Bên cạnh có người khuyên: “Ngã nặng như vậy, vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra một chút, lỡ như tổn thương đến xương cốt…”

“Tôi đã nói là không cần.” Hạ Luật lạnh lùng ngắt lời anh ta, giọng điệu có vẻ nặng nề.

Mọi người đều sửng sốt và nhìn anh một cách ngỡ ngàng.

Tất cả cảm xúc của Hạ Luật dường như chỉ xuất hiện trong cảnh phim, còn ở bên ngoài, anh chưa từng để lộ cảm xúc nào khác, luôn là dáng vẻ lạnh lùng và xa cách. Đây vẫn là lần đầu tiên anh tức giận…

“Đạo diễn Tần, tạm thời đổi cảnh quay này sang ngày khác đi, tôi về khách sạn trước.” Hạ Luật nói xong liền quay người rời đi.

Tần Diệu Văn nhíu mày.

“Tiểu Khương, cô…”

Trường Tuế mỉm cười nói: “Tôi cùng không sao, bôi ít thuốc là được.”

Tần Nhất Xuyên nói: “Tốt hơn nên để tôi đưa cô đến bệnh viện làm một chút kiểm tra. Cô nhìn đầu gối của cô đã sưng cao như vậy rồi, có lẽ đã bị nứt xương.”

Trường Tuế buông túi chườm đá ra và đứng dậy: “Đạo diễn Tần, vậy tôi cũng về khách sạn trước đây.”

Tần Diệu Văn gật đầu rồi nói với Tần Nhất Xuyên: “Tiểu Xuyên, con đưa Tiểu Khương trở lại khách sạn đi.”

Trường Tuế được Tần Nhất Xuyên lái xe chở về khách sạn.

Vừa trở lại phòng của mình ở khách sạn, Trường Tuế liền đuổi Tần Nhất Xuyên đi.

Cô không sử dụng bình xịt và túi chườm do Tần Nhất Xuyên để lại mà mà lấy trong ba lô màu đen của mình ra một cái bình màu đen. Sau khi vặn mở, một mùi thơm thảo mộc bay ra, bên trong là thuốc mỡ trong suốt màu xanh lá. Cô dùng hai ngón tay quệt thuốc mỡ ra và bôi lên đầu gối của mình, đầu gối đột nhiên có cảm giác lạnh buốt.

Vì Trường Tuế phải rời khỏi chùa Thanh Sơn và đi đến nơi xa nên Khương Tô đã đưa cho cô không ít thứ tốt dùng để giữ mạng, lọ thuốc mỡ này cũng được đưa vào lúc đó. Mặc dù thể chất của cô khác với người thường, nhưng rốt cuộc vẫn mang thân xác người phàm, không giống với Khương Tô có thân thể bất tử, năng lực tự khép lại miệng vết thương rất biến thái.

Lúc Khương Tô đưa lọ thuốc mỡ này cho cô, bà ấy nói ngay cả xương gãy cũng có thể liền lại, chỉ là bây giờ cô vẫn chưa bị gãy xương nên vẫn chưa kiểm chứng được công hiệu của nó.

Sau khi xử lý tốt vết thương trên đầu gối của mình xong, cô cầm theo lọ thuốc mỡ sang gõ cửa phòng của Hạ Luật ở ngay bên cạnh.

Cô nhấn chuông cửa một lúc lâu thì Hạ Luật mới ra mở cửa.

Anh đã thay chiếc áo hoodie mặc lúc quay phim sang một chiếc áo thun đen, thấy người đến là cô, đôi mắt khuất sau tóc mái khẽ lóe lên.

Trường Tuế chủ động đưa thuốc trong tay lên: “Tôi đến đưa thuốc cho anh.”

“Không cần.” Hạ Luật nói xong liền muốn đóng cửa.

Trường Tuế phản ứng cực nhanh dùng khuỷu tay chặn cửa lại, đồng thời trong miệng thốt ra một tiếng kêu đau đớn.

Hạ Luật giật mình và lập tức kéo cửa ra, Trường Tuế nhân cơ hội đó cúi thấp người chui vào phòng từ dưới cánh tay anh một cách linh hoạt.

…

…

…

Bầu không khí yên tĩnh trong ba giây.

Trong mắt Hạ Luật lóe lên một tia không dám tin, anh quay đầu nhìn lại, Trường Tuế đã ung dung ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn trong phòng.

Hạ Luật mở cửa rộng hơn, lạnh mặt nói: “Mời cô ra ngoài.”

Trường Tuế cầm thuốc mỡ nói: “Đợi anh bôi thuốc xong thì tôi sẽ đi. Còn nữa, anh vẫn nên đóng cửa lại đi, nếu không để người khác nhìn thấy sẽ hiểu lầm.”

Khuôn mặt cô trông rất vô tội.

Ấn đường của Hạ Luật nhăn tít lại, anh nhìn chằm chằm cô hai giây, cuối cùng vẫn đóng cửa lại, sau đó đi tới, đứng trước mặt cô và từ trên cao nhìn xuống cô: “Đưa thuốc cho tôi, cô có thể đi rồi.”

Trường Tuế thu lọ thuốc lại, cô chớp mắt nhìn anh và mặt dày nói: “Đây là bí phương độc nhất vô nhị của sư phụ tôi, chỉ có thể cho anh bôi chứ không thể cho anh luôn.”

Hạ Luật: “…”

Anh đột nhiên cúi người xuống, hai tay chống lên tay vịn ghế sô pha, cánh tay bao vây lấy Trường Tuế đang ngồi trên đó, đôi mắt sâu thẳm và xinh đẹp khuất sau tóc mái lạnh lẽo nhìn cô chằm chằm: “Tôi đã cảnh cáo cô rồi, hãy tránh xa tôi ra.”

Trường Tuế không hề bị khí thế của anh áp đảo, đôi mắt đen nhánh nhìn anh chằm chằm: “Hạ Luật, anh là thiên sát cô tinh*, lục thân không nhận, cuộc đời đã định sẵn sẽ cô độc đến già.”

* thiên sát cô tinh: cô tinh nghĩa là ngôi sao lẻ loi trơ trọi, theo dân gian thì thiên sát cô tinh được ví như sao chổi, chủ yếu chỉ những người mang đến mang đến tai họa cho người xung quanh, cả đời cô độc..

||||| Truyện đề cử: |||||

Tròng mắt của Hạ Luật đột nhiên co rút, trong mắt lóe lên một tia khiếp sợ.

Trường Tuế nghiêng đầu nhếch miệng: “Nhưng thật trùng hợp, tôi cũng vậy, anh nói xem chúng ta có phải là trời sinh một đôi hay không?”

Hạ Luật bình tĩnh nhìn vào mắt cô, sau một lúc lâu, anh lạnh lùng nói: “Cô có bệnh à?”

Anh vừa muốn đứng dậy thì cổ tay bị cô nắm lấy.

Anh tức giận nhìn cô: “Buông tay.”

Trường Tuế bình tĩnh nhìn anh, trong mắt có mấy phần nghiêm túc: “Không buông.”

Hạ Luật nhíu mày định hất tay cô ra, nhưng lại kinh ngạc phát hiện anh không thể hất được.

“Tôi sẽ không buông tay anh đâu.” Trường Tuế nhướn mắt lên: “Trừ khi anh để tôi giúp anh bôi thuốc.”

Hạ Luật: “…”

…

…

Hạ Luật ngồi xuống ghế sô pha, khuôn mặt không cảm xúc quay sang hướng khác.

Trường Tuế khom lưng, một tay bắt lấy cánh tay anh, một tay thì quệt thuốc mỡ màu xanh lá cây bôi lên vị trí khuỷu tay của anh.

Làn da của Hạ Luật rất trắng, vùng ửng đỏ bên ngoài cánh tay cực kỳ dễ thấy, Trường Tuế bôi lên đó một tầng mỏng thuốc mỡ.

“Đây là bí phương của sư phụ tôi, nếu là người bình thường thì tôi cũng không nỡ cho người ta dùng đâu.” Trường Tuế vừa bôi thuốc vừa nói.

Hạ Luật nhíu mày sốt ruột nói: “Nhanh tay làm xong rồi đi đi.”

Trường Tuế bị anh đuổi cũng không tức giận, ngược lại còn vui vẻ một cách kì lạ, cô nhếch miệng lên và nói: “Anh có phát hiện hôm nay anh nói chuyện với tôi còn nhiều hơn mấy lần trước cộng lại hay không?”

Hạ Luật nhíu mày nhìn cô.

Trường Tuế híp mắt nhìn anh: “Anh có thể thử tìm hiểu thêm về tôi, thật ra tôi rất đáng yêu đó.”

Hạ Luật: “…”

Cô ta không chỉ mắc bệnh không nhẹ mà còn có da mặt dày đến kinh người.

“Ngoài tay ra còn có nơi nào bị thương không? Hình như anh bị ngã trúng lưng rồi, cởi áo quần ra để tôi xem một chút.” Trường Tuế nói một cách vô cùng tự nhiên.

Khóe miệng của Hạ Luật giật giật: “…”

…

“Rầm!”

Cửa phòng bị đóng sầm lại.

Trường Tuế đứng ở trước cửa mỉm cười, tâm trạng vui vẻ ôm theo lọ thuốc quay về phòng.

…

Trường Tuế vừa về đến phòng liền nhận được cuộc gọi của đội trưởng Nghiêm, ông ấy nói rằng đã tìm được thi thể của “Tiểu Vũ”.

Thi thể của “Tiểu Vũ” được vớt lên trong một hồ chứa nước cách con đường lớn mà cậu bé bị tông hơn bảy trăm mét.

Thi thể được nhét vào bao tải, bao tải còn được gia cố bởi mấy cục đá có ở ven hồ nước để đảm bảo thi thể không bị nổi lên.

Năm giờ chiều.

Đội trưởng Nghiêm sai người đến đón Trường Tuế qua đó.

Tiểu Vũ tên đầy đủ là Trần Hạo Vũ, ba mẹ cậu đã ly hôn được mấy năm rồi, cậu theo người ba mở tiệm tạp hóa, sau này ba mẹ lần lượt tái hôn, ai cũng có con của riêng mình nên càng ngày càng lơ là với Tiểu Vũ, Tiểu Vũ là được nuôi thả mà lớn lên.

“Ngày cậu bé xảy ra chuyện, bởi vì thi cử không tốt nên bị ba mắng, cậu bé liền bỏ nhà ra ngoài. Ba cậu bé tưởng là con trai lại đi tìm mẹ vì chuyện này đã từng xảy ra mấy lần trước đó, cho nên ông ta không thèm quản. Ai ngờ được, cậu bé lại xảy ra chuyện vào chính ngày hôm đó.”

Đội trưởng Nghiêm lấy ra một điếu thuốc từ trong hộp thuốc, nhìn thoáng qua Trường Tuế rồi nhét lại vào hộp: “Cậu bé bỏ nhà đi vào thứ sáu, cho đến thứ hai cậu bé không đến lớp nên giáo viên gọi điện thoại về nhà tìm, lúc ấy mọi người mới nhận ra là cậu bé đã mất tích.”

Trường Tuế bỗng nhiên ngoái đầu nhìn lại, ở một đầu khác của hành lang, ba mẹ của Tiểu Vũ đang cãi nhau, có lẽ là hai tháng trôi qua đã làm vơi bớt nỗi đau mất con của hai người, trên mặt họ bây giờ không hề có đau khổ, chỉ có oán hận và chỉ trích lẫn nhau.

Cô lại cúi đầu xuống.

“Tiểu Vũ” đang đứng bên cạnh cô cũng nhìn về hướng đó.

Cậu bé đã nhớ lại tất cả mọi chuyện, nhưng khi nhìn thấy một màn này, biểu cảm trên mặt lại không quá đau khổ mà chỉ có chết lặng.

Đội trưởng Nghiêm xuôi theo ánh mắt của cô và nhìn xuống, nhưng không thấy gì cả.

Trường Tuế dắt tay Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ ngẩn người, cậu bé thu hồi ánh mắt và ngẩng đầu nhìn cô.

Trường Tuế nói: “Duyên phận đời này giữa em và bọn họ đã hết rồi, sau này em sẽ gặp được ba mẹ tốt hơn.”

Đội trưởng Nghiêm nhìn Trường Tuế cúi đầu nói chuyện cùng không khí với biểu cảm phức tạp.

Cố gắng tưởng tượng có một đứa nhỏ đang đứng ở nơi đó.

Bây giờ anh ta đã không thể không tin Trường Tuế thật sự có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không nhìn thấy được.

Đội trưởng Nghiêm khẽ ho một tiếng, sau đó nói với Trường Tuế: “Đã tìm được gã tài xế gây chuyện rồi, chính là chủ của chiếc xe mang biển số xe mà cô đã viết, hắn vừa vào đồn thì cái gì cũng khai hết… Chuyện lần này, còn có chuyện của lần trước nữa, cảm ơn cô nhé.”

Trường Tuế gật đầu, sau đó nói: “Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây, tôi còn phải siêu độ cho Tiểu Vũ, tiễn cậu bé lên đường.”

Đội trưởng Nghiêm vẫn chưa quen với việc nghiêm túc bàn luận mấy chuyện như thế này, anh ta có hơi thiếu tự nhiên nói: “Tôi tiễn cô nhé.”

Sau đó anh ta quay về văn phòng lấy chìa khóa xe và tiễn Trường Tuế về nhà cũ.

“Cô ở đây sao?” Đội trưởng Nghiêm dừng xe ở trước con hẻm, nhìn vào căn nhà với vẻ kinh ngạc.

Ngay cả ông cũng biết đến ngôi nhà này, nó là một ngôi nhà ma ám nổi tiếng, vậy mà vẫn có người sống ở trong đó? Tuy nhiên, nó lại rất phù hợp với thân phận “cô đồng” của Trường Tuế.

Trường Tuế gật đầu với anh ta và chuẩn bị bước vào nhà.

Đội trưởng Nghiêm gọi giật cô lại: “Sau này nếu như còn có chuyện thì có thể gọi điện thoại cho tôi bất cứ lúc nào.” Dừng một chút lại bổ sung: “Không chỉ là chuyện liên quan đến vụ án, nếu như gặp chuyện gì phiền phức cũng có thể gọi điện thoại cho tôi.”

Trường Tuế hơi ngạc nhiên nhìn về phía anh ta, sau đó cô mỉm cười đồng ý với anh rồi mang theo Tiểu Vũ vào nhà.

Đội trưởng Nghiêm cuối cùng cũng lấy hộp thuốc lá ra, châm một điếu rồi hút một hơi.

Sau khi chuyện lần trước kết thúc, anh liền cho người đi điều tra chi tiết về Trường Tuế, kết quả tra được cô là trẻ mồ côi và lớn lên ở chùa Thanh Sơn.

Có lẽ mấy thứ “năng lực cảm ứng” kì lạ của cô thật sự tồn tại.

…

Ngọn lửa trong lư hương dần tắt.

Tiểu Vũ đã bị quỷ sai đưa đi rồi.

Trường Tuế xòe lòng bàn tay ra và nhìn đường sinh mệnh của chính mình.

Cô là trẻ mồ côi.

Nhưng đến cả bản thân cô cũng không biết ba mẹ của cô đã chết hay là cố ý vứt bỏ cô.

Từ khi cô có ký ức, cô đã ở viện phúc lợi rồi.

Không giống như nhiều đứa trẻ có khiếm khuyết rõ ràng khác trong viện phúc lợi, cô có dáng vẻ đáng yêu và khỏe mạnh, trông không giống một đứa trẻ sẽ bị bỏ rơi chút nào.

Thời gian đầu, có rất nhiều gia đình muốn nhận cô làm con nuôi.

Nhưng mà lần nào cũng vậy, cô lại bị bọn họ trả về với viện phúc lợi.

Thời gian chậm rãi trôi qua, đến cuối cùng, cô bị tất cả mọi người bỏ rơi.

Bởi vì cô có thể nhìn thấy thứ mà người bình thường không thể nhìn thấy.

Cô làm người khác sợ hãi, bị xem là thứ không may mắn.

Đến cả ba mẹ ruột cũng vứt bỏ cô, làm sao có thể trách móc nặng nề những người lạ không cùng chung huyết thống có thể thu nhận cô đây.

May mắn thay.

Cô gặp được Khương Tô.

Cô khép lại bàn tay, cô vừa giúp Tiểu Vũ siêu độ nên tích góp được một ít công đức.

Trường Tuế Trường Tuế, cô phải sống lâu trăm tuổi mới có thể không phụ lòng cái tên mà Khương Tô đã đặt cho mình.

*

“Đinh” một tiếng.

Thang máy dừng lại.

Tần Nhất Xuyên và Trường Tuế cùng bước ra ngoài.

“Tối hôm qua, tôi còn chưa kịp hỏi cô đấy, sao cô lại một mình đến nơi hoang vu vắng vẻ như vậy?” Tần Nhất Xuyên vừa đi vừa hỏi: “Không phải cô đi với nhà sản xuất Chu sao? Anh ta tìm cô có chuyện gì vậy? Tôi hỏi ba tôi nhưng ông ấy không chịu nói, chỉ bảo là có việc.”

Trong lòng Trường Tuế nhớ nhung Hạ Luật ở phía sau nên không có chút kiên nhẫn nào: “Sao anh lại có nhiều câu hỏi như vậy?”

Tần Nhất Xuyên tủi thân: “Không phải là vì tôi lo lắng cho cô sao, hôm qua nếu như không phải tôi kịp thời đến đó, còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì với cô đâu.”

Chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ mặt mày trắng bệch vừa ôm ngực vừa thở dốc của Trường Tuế vào ngày hôm qua thì anh ta lại cảm thấy sợ hãi.

Trường Tuế vẫn còn chút lương tâm và chợt nhận ra thái độ của mình đối với Tần Nhất Xuyên không được tốt lắm, cô nhẹ giọng nói: “Cảm ơn anh vì chuyện tối hôm qua nhé.”

Tần Nhất Xuyên như một con chó vừa được vuốt lông, chỉ một câu nói của Trường Tuế đã khiến chút giờn hận trong anh ta tan biến.

Giận hờn đã hết, anh ta lại bắt đầu thấy thiếu tự nhiên: “Cô là em gái của tôi, anh trai chăm sóc em gái là chuyện đương nhiên mà.” Lời này giống như cố ý nhấn mạnh, càng giống như đang nói cho chính mình nghe.

Trường Tuế quay mặt sang nhìn anh ta và thấy buồn cười: “Ai là em gái của anh? Không phải lần trước tôi đã nói rồi sao, tôi lớn hơn anh, anh phải gọi tôi là chị.”

Tần Nhất Xuyên xì một tiếng, bàn tay to của anh ta trực tiếp vò rối tóc cô: “Còn dám nói lớn hơn tôi, cô lùn như vậy, còn không biết xấu hổ mà đòi làm chị sao?”

Nhưng mà trong lòng của anh ta lúc này lại đang nghĩ, tóc của cô sao lại có thể mềm mượt như vậy, sờ vào thật là thoải mái.

Trường Tuế lắc lắc đầu, sau đó hất bàn tay đang phủ trên đầu mình của anh ta xuống: “Mẹ anh cũng thấp hơn anh mà, nhưng bà ấy vẫn là mẹ của anh đấy thôi.”

Tần Nhất Xuyên nhất thời bị nghẹn, sau đó lại già mồm át lẽ phải mà nói: “Tôi mặc kệ, dù sao tôi cũng là anh của cô, nhanh lên, gọi anh nghe xem nào.” Anh ta nói xong, khóe môi không nhịn được mà nhếch lên, đến cả khuỷu tay cũng đặt lên vai của Trường Tuế.

Đầu vai của Trường Tuế bị Tần Nhất Xuyên đè nặng nên cau mày trừng mắt nhìn anh ta một cách giận dữ.

Cô vừa cho anh ta chút sắc mặt tốt thì anh ta liền được đằng chân lân đằng đầu rồi, đây là muốn hếch mũi lên trời luôn mà.

Quả thực giống như con chó ngốc trong chùa Thanh Sơn vậy, chỉ cần cho nó chút thức ăn thì nó liền ăn vạ tại chỗ không chịu đi.

Ở sâu thẳm trong lòng Tần Nhất Xuyên vẫn có chút sợ cô, cô vừa trừng mắt thì anh ta lập tức đứng thẳng người dậy và ngoan ngoãn nghe theo.

Nhưng nghĩ đến quan hệ vừa rồi của hai người dường như đã thân thiết hơn một chút, trong lòng lại khấp khởi mừng thầm.

Đúng lúc này, Hạ Luật từ phía sau bước đến và lướt qua hai người bọn họ với khuôn mặt vô cảm.

Trường Tuế chỉ cảm thấy một luồng không khí lạnh vừa quét qua, Hạ Luật đã nhấc đôi chân dài của mình bước ra khỏi cửa lớn khách sạn và chỉ để lại cho cô một bóng lưng lạnh lùng.

Trường Tuế quay đầu sang hỏi Tần Nhất Xuyên: “Anh nói tối hôm qua Hạ Luật cũng có giúp đỡ, anh ta đã giúp đỡ gì vậy?”

Tần Nhất Xuyên giải thích: “Ồ, không phải lúc đó tôi bận cõng cô trên lưng sao? Tôi không tiện cầm thẻ phòng, đúng lúc Hạ Luật đi ra, tôi liền nhờ Hạ Luật cầm giúp. Cô yên tâm, Hạ Luật sẽ không bao giờ nói chuyện này ra ngoài.”

Ừ?

Trường Tuế nhìn Hạ Luật đã đi ra đằng xa như có điều suy nghĩ.

…

Hôm nay, Trường Tuế dậy sớm như vậy là vì chiều nay có cảnh quay của cô, mà sáng nay cô lại phải đi một chuyến đến Ngọc Sa.

Trường Tuế vừa đến phim trường liền bị Tần Diệu Văn gọi qua: “Đã giải quyết xong chuyện trong nhà Chu Tân chưa?”

Trường Tuế nghĩ đến Tiểu Vũ bị phong ấn trong lá bùa và nói: “Đã giải quyết xong rồi.”

Tần Diệu Văn nói: “Vậy thì tốt.” Sau đó ông ấy lại hỏi cô: “Trạng thái của cô hôm nay thế nào? Có khẩn trương không?”

Trường Tuế ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi vẫn ổn.”

Tần Diệu Văn mỉm cười nhìn cô và nói: “Tôi thấy cô cũng không giống như đang khẩn trương.”

Đang nói thì Tần Nhất Xuyên vừa đi mua đồ ăn sáng ở một con phố khác bước tới với hai túi lớn đồ ăn trên tay: “Trường Tuế, ăn sáng trước đã.” Nói xong liền lấy từng túi nhỏ đồ ăn ra đặt lên bàn, sau đó mới nhớ ra phải hỏi cha ruột của mình: “Ba đã ăn sáng chưa?”

“Ba ăn rồi, hai đứa ăn đi.”

Tần Diệu Văn nói.

Ông nhìn Tần Nhất Xuyên, lại nhìn Trường Tuế, so sánh mới thấy Tần Nhất Xuyên vẫn là một đứa trẻ.

Nghĩ đến thân thế của Trường Tuế mà trụ trì chùa Thanh Sơn đã kể với ông, ánh mắt Tần Diệu Văn nhìn Trường Tuế cũng trở nên dịu dàng hơn: “Tiểu Khương, cô đi ăn sáng trước đi.”

Ông vừa dứt lời liền nghe được Tần Nhất Xuyên như hiến vật quý mà nói với Trường Tuế: “Tôi không biết cô thích gì nên mỗi thứ đều mua một ít, dù sao cô cũng ăn nhiều mà, sẽ không lãng phí.”

Trường Tuế bước đến bên bàn và nhìn đồ ăn sáng đa dạng đủ kiểu được bày biện trên đó, cô cũng không phải là người không biết tốt xấu, vì vậy cô mỉm cười với anh ta: “Cảm ơn.”

Mặt của Tần Nhất Xuyên chợt đỏ bừng, anh ta khẽ ho một tiếng: “Cảm ơn gì chứ, không phải tôi là anh trai của cô sao?”

Trường Tuế: “…”

Tần Diệu Văn bật cười lắc đầu.

Đây còn không phải là một đứa trẻ sao?

…

Điện thoại di động của Trường Tuế có tin nhắn mới, cô vừa ngậm một chiếc tiểu long bao* vừa nhìn điện thoại.

* tiểu long bao: là món ăn phổ biến ở các tỉnh Giang Tô, Thượng Hải và Chiết Giang. Tiểu long bao là một món điểm tâm có hình dáng như một chiếc bánh bao cỡ nhỏ, điều đặc biệt là ở bên trong có chứa phần nước súp ngon đến kỳ lạ. Vỏ bánh khá mỏng, vừa đủ bao trọn phần thịt lợn và nước súp. Cái tên tiểu long bao bắt nguồn từ tên của những chiếc lồng nhỏ bằng tre, chuyên dùng để hấp loại bánh này, một lồng hấp như vậy thường sẽ có 10 chiếc tiểu long bao.(nguồn: tiengtrunganhduong)

Là tin báo tài khoản được cộng thêm năm trăm ngàn nhân dân tệ.

Tốc độ của Chu Bân thật nhanh.

Theo sau đó là tin nhắn từ wechat của Chu Bân.

[ Đã nhận được tiền chuyển khoản chưa? ]

Trường Tuế nhai vài cái rồi nuốt tiểu long bao xuống bụng, sau đó nhắn tin trả lời: [ Tôi nhận được rồi, cảm ơn. ]

Chu Bân: [ OK ]

Trường Tuế nhấn mở một hình đại diện khác, một tay cầm đũa, một tay gõ chữ:

[ Tôi đã chuyển khoản năm trăm ngàn nhân dân tệ, hãy quyên góp nó giúp tôi. ]

Đối phương trả lời rất nhanh: [ Đã nhận được. ]

Trường Tuế thở phào nhẹ nhõm.

Tuy rằng còn xa mới đủ, nhưng tốt xấu gì cũng có một khởi đầu tốt đẹp.

“Là anh Bàn sao?” Tần Nhất Xuyên đột nhiên sáp lại gần và hỏi.

Trường Tuế nhấn tắt điện thoại: “Không phải.” Sau đó đặt đũa xuống nói: “Tôi ăn no rồi.”

Đến lúc cô phải đi rồi.

…

Khi đội trưởng Nghiêm của đội cảnh sát hình sự nhận được điện thoại của Trường Tuế thì sửng sốt một lúc.

Vụ án của Lâm Ngọc Nhu mới trôi qua không bao lâu, đương nhiên anh ta không đến mức quên cô, chỉ là khoảng thời gian này trong đội quá bận rộn khiến anh không để ý tới, lúc nhận được điện thoại của Trường Tuế cũng có chút tò mò không biết cô tìm mình vì chuyện gì.

Nội dung mà Trường Tuế nói trong điện thoại khiến cho sắc mặt của anh trong nháy mắt trở nên nghiêm trọng.

Trường Tuế đứng ở nơi mà tối hôm qua cô đã đến, cô dựa theo trí nhớ và đi đến mương nước ở bên đường.

Mương nước đã khô cạn, bên trong mọc đầy cỏ dại.

Đêm đó, Tiểu Vũ được giấu ở trong mương nước này.

Một chiếc xe mười sáu chỗ từ phía xa chạy đến.

Lúc chiếc xe đến gần, tốc độ của nó rõ ràng chậm lại.

Trường Tuế đứng dậy và quay đầu nhìn qua, lúc chiếc xe đang chậm rãi chạy về phía này, khoảnh khắc tầm mắt cô đối diện với ánh mắt của tài xế thì tròng mắt khẽ co rụt lại.

||||| Truyện đề cử: |||||

Chiếc xe chạy hơn mười mét và đột nhiên dừng lại.

Một người đàn ông da ngăm đen cường tráng bước xuống từ trên xe rồi đi thẳng về phía cô.

Trong lòng Trường Tuế lộp bộp một chút, cô duỗi tay vào túi áo và nắm chặt một lá bùa giấy ở bên trong.

Biểu cảm trên mặt cô không thay đổi chút nào, cô nhìn người tài xế đang bước về phía mình với khuôn mặt vô cảm.

“Cô đang làm gì ở đây?” Người đàn ông hỏi, đôi mắt ông ta nhìn cô với vẻ đề phòng, trong giọng nói ẩn chứa sự căng thẳng khó mà phát hiện.

Trường Tuế nhíu mày, đút hai tay vào túi áo, khuôn mặt nhỏ nhắn và lạnh lùng tràn đầy không kiên nhẫn: “Liên quan gì đến anh? Anh là ai mà quan tâm đến chuyện tôi ở đây làm gì?”

Thoạt nhìn giống như một cô gái phản nghịch xấu tính và không được quản giáo tốt.

Ánh mắt người đàn ông chợt lóe lên, ông ta thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu cũng trở nên thoải mái hơn: “Một cô bé như cô đi loanh quanh ở đây làm gì, nhanh về nhà đi.”

Trường Tuế trợn trắng mắt, sau đó quay người rời đi.

Người đàn ông nhìn mương nước đằng kia, trong khoảnh khắc vẻ mặt ông ta trở nên vặn vẹo và thống khổ, sau đó nhìn theo bóng lưng đang rời đi của Trường Tuế và xoay người đi về phía chiếc xe mười sáu chỗ.

Âm thanh khởi động của chiếc xe truyền đến.

Trường Tuế lại đi về phía trước mấy bước rồi mới dừng lại và quay đầu nhìn theo.

Chiếc xe đó đã đi xa rồi.

Cơ thể đang căng cứng của cô từ từ thả lỏng, bàn tay nắm chặt lá bùa trong túi áo cũng buông ra, trong lòng bàn tay toát đầy mồ hôi.

Thật nguy hiểm.

*

Khoảng nửa giờ sau, đội trưởng Nghiêm mới mang theo người vội vàng chạy đến.

Đội trưởng Nghiêm bước xuống xe với vẻ mặt nghiêm nghị và sải bước lớn đi về phía Trường Tuế.

Anh ta không nói một lời vô nghĩa, đến gần liền nói: “Tôi đã kiểm tra rồi. Quả thực có một vụ mất tích vào hai tháng trước, và nó trùng khớp với tin tức về Tiểu Vũ mà cô cung cấp.”

Trường Tuế gật đầu: “Cậu bé đã gặp tai nạn xe ở chỗ này.” Cô nói rồi đi về phía mương nước đã khô cạn ở bên đường: “Người tông trúng Tiểu Vũ đã giấu cậu bé ở trong con mương này rồi lái xe rời đi, sau đó hắn quay trở lại để bỏ cậu bé vào bao tải và vác đi dìm xuống nước.”

Đội trưởng Nghiêm nhìn cô thật sâu và không truy hỏi gì thêm, thay vào đó, anh ta gọi một viên cảnh sát đã theo mình đến đây tới và bảo bọn họ đi kiểm tra các nguồn nước ở gần đây.

Sau khi bố trí nhiệm vụ xong mới hỏi Trường Tuế: “Sao cô lại phát hiện ra chuyện này?”

Trường Tuế không trả lời câu hỏi của anh ta mà nói: “Cứ tìm thi thể trước đã. Tôi còn có việc nên phải đi trước, nhưng nơi này không tiện bắt xe, đội trưởng Nghiêm có thể cho người của anh chở tôi một đoạn đường không?”

Đội trưởng Nghiêm liếc mắt nhìn cô, sau đó gọi một viên cảnh sát đến: “Tiểu Chu, cậu tiễn cô ấy đi.”

Trường Tuế vừa nhìn liền nhớ ra đây là người cảnh sát trẻ tuổi đẹp trai mà cô đã gặp ở nhà họ Tần lần trước.

Cảnh sát Tiểu Chu mỉm cười khi nhìn thấy cô.

Trường Tuế nói với đội trưởng Nghiêm: “Nếu như tìm được thi thể thì nhớ báo cho tôi.”

Đội trưởng Nghiêm gật đầu.

Trường Tuế lên xe của cảnh sát Tiểu Chu.

Cảnh sát Tiểu Chu vừa lái xe vừa nói: “Thật thần kỳ! Cô thật sự là cô đồng à?”

Liên tiếp hai vụ án rồi, anh ta vốn không tin cũng phải tin.

Trường Tuế gật đầu.

Cảnh sát Tiểu Chu hỏi: “Vậy cô có biết xem tướng không? Có thể xem cho tôi không?”

Trường Tuế không hề nhìn anh ta: “Tôi lấy phí rất cao đấy.”

Cảnh sát Tiểu Chu: “…Thật là tàn nhẫn.”

Trường Tuế quay đầu sang nhìn anh ta và nói: “Gần đây anh có gặp chuyện xui xẻo.”

Tiếng nói vừa dứt.

Thân xe đột nhiên chấn động.

Cảnh sát Tiểu Chu vội nuốt xuống một câu “mẹ kiếp” sắp tuôn ra khỏi miệng, anh ta dừng xe lại, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Trường Tuế: “Cô nói quá chuẩn rồi!”

Trường Tuế: “…”

Cảnh sát Tiểu Chu gọi điện thoại cho đội trưởng Nghiêm nhờ ông phái một chiếc xe khác qua đây.

Trước khi Trường Tuế ngồi lên chiếc xe khác đã dùng bút trên xe viết xuống một dãy biển số xe.

“Đưa cái này cho đội trưởng Nghiêm, chủ của chiếc xe này rất đáng nghi.”

Lúc đó tầm nhìn của Tiểu Vũ không được rõ ràng, xung quanh quá tối nên cậu bé chỉ có thể nhận ra đôi mắt đó, quả thực rất giống với gã tài xế của chiếc xe mười sáu chỗ mới nãy, và hành động vừa rồi của người đàn ông đó cũng rất đáng ngờ. Chuyện này cần phải làm phiền cảnh sát điều tra thêm rồi.

Cảnh sát Tiểu Chu nhận lấy tờ giấy, trong vô hình ánh mắt anh ta nhìn Trường Tuế nhiều hơn mấy phần kính sợ.

…

Trường Tuế quay về đoàn làm phim vừa đúng lúc mọi người trong đoàn được phát đồ ăn trưa.

Để không gây ra những rắc rối không đáng có, Trường Tuế đã nhờ người cảnh sát lái xe chở cô đến nơi cách đoàn phim một con phố, sau đó đi bộ trở về đoàn.

“Cô đây là chuyên chọn đúng giờ ăn để quay về mà.” Lưu Doanh cười nói, sau đó đưa cho Trường Tuế hai hộp đồ ăn mà cô ấy vừa mang đến cho cô.

Trường Tuế cảm ơn cô ấy và chuẩn bị đi về phía Hạ Luật.

Tần Nhất Xuyên đang ngồi ở một góc khác ăn cơm với mấy thợ quay phim đột nhiên gọi cô qua đó: “Trường Tuế! Ở bên này!”

Trường Tuế bưng hộp cơm nhìn anh ta, lại nhìn Hạ Luật đang ngồi một mình ở đằng kia, cô lắc đầu với Tần Nhất Xuyên rồi đi thẳng đến chỗ Hạ Luật và ngồi xuống vị trí đối diện với anh.

Hạ Luật không hề ngẩng đầu lên mà chỉ cụp mắt đưa cơm vào miệng.

Trường Tuế nhìn anh một lúc rồi hỏi: “Hạ Luật, có phải anh đang giận tôi không?”

Bàn tay đang cầm đũa của Hạ Luật chợt khựng lại, anh ngước mắt lên và nhìn cô đầy lạnh lùng.

Trường Tuế chớp chớp mắt: “Tối hôm qua tôi không ăn cơm với anh vì tôi có chuyện phải làm, anh sẽ không vì vậy mà tức giận và không thèm để ý đến tôi đó chứ?”

Hạ Luật khẽ mím môi, ánh mắt anh lạnh lẽo: “Chuyện đó thì liên quan gì đến tôi?”

Khóe miệng của Trường Tuế đột nhiên nhếch lên: “Oa, đây là câu nói dài nhất mà anh nói với tôi đấy.”

Hạ Luật: “…”

Một tia tức giận lóe lên trong đôi mắt xinh đẹp của anh, anh lạnh giọng nói: “…chơi rất vui sao?”

Trường Tuế nhìn anh đầy nghi ngờ.

Hạ Luật mặt mày vô cảm đóng hộp cơm lại, anh lạnh lùng nhìn cô, trong giọng nói có chút dao động hiếm thấy, mang theo chán ghét nói: “Tránh xa tôi ra.”

Trường Tuế khẽ giật mình.

Hạ Luật cầm hộp cơm và đứng dậy bỏ đi mà không hề ngoái đầu lại.

Trường Tuế nhìn theo bóng lưng rời đi của anh với khuôn mặt ngỡ ngàng.

Sao đột nhiên lại tức giận rồi?

Cùng lúc đó, Tần Nhất Xuyên ở một bên âm thầm quan sát nãy giờ thấy được cảnh này thì bất giác nhíu mày.

…

Hạ Luật bỏ đi cũng không làm ảnh hưởng đến ham muốn ăn uống của Trường Tuế, hai hộp cơm bị cô giải quyết sạch sẽ.

Trước đây sư huynh Thanh Minh vẫn thường nói, dù trời có sập xuống cũng không thể ảnh hưởng đến việc Trường Tuế phải ăn cơm.

Tự bản thân Trường Tuế cũng sâu sắc cho là đúng.

“Giữa cô và Hạ Luật xảy ra chuyện gì vậy? Lúc trưa còn ăn cơm rất ngon lành, sao anh ấy lại đột nhiên bỏ đi vậy? Cãi nhau sao?” Lưu Doanh hỏi.

Trường Tuế hỏi ngược lại: “Cô cảm thấy Hạ Luật sẽ cãi nhau với tôi sao?”

Lưu Doanh tưởng tượng không ra dáng vẻ Hạ Luật cãi nhau với người khác: “… vậy đã xảy ra chuyện gì?”

Trường Tuế sâu kín nói: “Lòng dạ của đàn ông như mò kim đáy biển. Tôi không biết.”

Lưu Doanh: “…”

Sau khi nói chuyện với Lưu Doanh xong, Trường Tuế bị gọi đi làm tạo hình tóc.

Vai diễn của Trường Tuế trong kịch bản lần này là đứa con gái sa ngã bị người cha nghiện ma túy đem bán.

Kịch bản không miêu tả quá nhiều về ngoại hình của đứa con gái, chủ yếu làm nổi bật đôi mắt đen trắng rõ ràng và không nhiễm bụi trần của cô ấy.

Trường Tuế thay một chiếc váy bông màu xanh lam, vì mái tóc dài quá đen và mềm mượt nên stylist đầu tiên dùng một chiếc khăn để xoa tóc cho cô, sau đó tết thành bím tóc và buông thõng xuống phía sau, để lộ toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn vừa xinh đẹp lại sạch sẽ cùng với chiếc cổ thon dài trắng như tuyết, lại tô thêm chút son môi, hai sợi thắt lưng của chiếc váy bông màu xanh lam được thắt lại thành nơ bướm phía sau giúp tôn lên vòng eo thon nhỏ đến kinh ngạc của Trường Tuế.

Cô đứng đó, đôi mắt đen trắng rõ ràng và trong suốt không nhiễm tạp chất, bên trong toát ra ánh nhìn khiếp đảm và mềm mại, tinh tế thuần khiết, có thể dễ dàng khơi dậy ý muốn bảo hộ của người khác.

Trường Tuế được dẫn đến trước mặt Tần Diệu Văn.

Tần Nhất Xuyên ngơ ngác nhìn cô, trái tim trong lồng ngực đập lỡ một nhịp.

Tần Diệu Văn lại không quá hài lòng.

“Tạo hình của Tiểu Khương quá xinh đẹp, quá nổi bật rồi. Cậu tô son cho cô ấy đậm hơn nữa, cần phải phong trần hơn một chút, phải tạo nên sự đối lập với đôi mắt sạch sẽ của cô ấy, sau đó tô mặt tối một chút, như thế này thì quá trắng, quá nổi bật.”

Stylist nói: “Nếu như muốn làm cho da mặt tối đi thì phải làm tối làn da toàn thân của cô Khương, vì chỗ nào của cô ấy cũng trắng hết.” Anh ta nói ra ý kiến của mình: “Ngược lại tôi cảm thấy nước da trắng của cô Khương càng có thể làm nổi bật cảm giác mềm yếu và nhu nhược của vai diễn, không cần phải làm tối màu da đâu.”

Tần Diệu Văn nhíu mày, đột nhiên hỏi: “Tiểu Xuyên, con thấy thế nào?”

Trường Tuế cũng quay mặt nhìn theo.

Tần Nhất Xuyên đột nhiên tỉnh táo lại, đối diện với ánh mắt của Trường Tuế, trái tim anh ta nhất thời đập loạn lên, ánh mắt hơi dao động: “Ừm, con cảm thấy không cần làm tối màu da đâu, như bây giờ rất tốt…”

Tần Diệu Văn gật đầu nói: “Vậy được rồi, trước tiên quay hai phân cảnh xem thế nào, thay đổi màu son của cô ấy một chút.”

*

Cảnh quay này được quay ở một tòa Túc Dục Thành cỡ nhỏ.

Trong ghế lô*, ngoại trừ Hạ Luật còn có mấy diễn viên nam khác trạc tuổi anh.

* ghế lô: ghế ngồi thiết kế đặc biệt trong kịch trường, một gian có vài chỗ ngồi.

Trong cảnh quay này, mấy diễn viên nam đóng vai mấy thanh niên trẻ trong xã hội xúi giục nhân vật mà Hạ Luật nhập vai đi chơi gái.

Nhân vật mà Hạ Luật đóng không muốn để bọn họ biết mình là người đồng tính nên đã chấp nhận đi cùng.

Vai diễn của Hạ Luật tên là Thiệu Quang, mà vai diễn của Trường Tuế trong bộ phim này tên là Tiểu Quân.

Tần Diệu Văn điều chỉnh một chút vị trí đứng của bọn họ, sau đó nói: “Chuẩn bị, bắt đầu.”

Tiếng nói vừa dứt.

Một người phụ nữ trung niên đẩy cửa ghế lô ra, bà ta dẫn theo Tiểu Quân và mấy cô gái trẻ khác cùng bước vào phòng để bọn họ lựa chọn.

Thiệu Quang ngồi ở vị trí chính giữa nhất ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ với khuôn mặt cứng đờ.

Mấy cô gái trẻ khác mỗi người một vẻ mặt khác nhau, chỉ có cô gái đứng ở ngoài cùng bên phải cúi thấp đầu, hai tay xoắn vào nhau không dám ngẩng đầu.

“Này, cô kia, ngẩng đầu lên.” Một trong số mấy thanh niên xã hội chỉ vào Trường Tuế và hét lên.

Cô gái nhất thời cứng đờ, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên.

Ống kính lấy cận cảnh.

Tần Nhất Xuyên đang nhìn chằm chằm vào màn hình không nhịn được nín thở.

Cô gái ở trong ống kính có khuôn mặt thanh thuần và sạch sẽ, nhưng màu son đỏ tươi trên môi lại không hề phù hợp với cô, ánh mắt trong veo như chưa từng trải qua bất cứ ô nhiễm nào, mềm nhũn, khiếp đảm và vô hại, ẩn chứa bất an và sợ hãi đối với những gì sắp xảy ra sau đó.

Chỉ cần một ánh nhìn như vậy.

Trái tim của Tần Nhất Xuyên nhịn không được mà thắt lại.

Tần Diệu Văn nhìn chằm chằm vào màn hình, trong mắt cũng lộ ra khen ngợi.

Mà trong ống kính.

Hạ Luật cũng nhìn cô gái nhiều hơn.

Một thanh niên hét lên: “Thiệu Quang, cậu thích cô nào? Cậu chọn trước đi!”

Hạ Luật mím môi và chỉ tay về phía Trường Tuế: “Tôi muốn cô ấy.”

Mấy người thanh niên lập tức nháy mắt đùa bỡn: “Ồ~ thích nữ sinh à.”

Rất nhanh, bọn họ lần lượt chọn cô gái mà mình ưng ý, sau đó nhường căn phòng này lại cho Hạ Luật.

Dưới ánh đèn ấm áp mơ hồ, bầu không khí có chút đông cứng lại.

Hạ Luật cứng đờ ngồi trên giường.

Trường Tuế bất lực và bồn chồn đứng ở nơi đó.

Ở bên ngoài ống kính, Tần Nhất Xuyên mím môi và đột nhiên cảm thấy căng thẳng không thể giải thích được.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây.

Cuối cùng, Trường Tuế có hành động trước.

Cô bước về phía Hạ Luật và quỳ xuống giữa hai chân anh dưới ánh mắt căng thẳng của anh.

“Cô đang làm gì vậy?” Hạ Luật hoảng loạn ngồi lùi về phía sau.

Trường Tuế ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhánh đã chết lặng của cô tràn đầy hoang mang.

Tần Nhất Xuyên đang nhìn chằm chằm vào màn hình cảm thấy trong lòng nhói đau không thể giải thích được.

…

…

Phân cảnh này diễn ra vô cùng thuận lợi.

Tần Diệu Văn rất hài lòng, hào phóng khen ngợi: “Tiểu Khương, cô diễn khá lắm, ánh mắt thể hiện rất tốt.”

Trường Tuế mím môi cười khiêm tốn, so với cô thì Hạ Luật mới thật sự tài giỏi, phân diễn vừa rồi của anh ấy hoàn toàn không có chút bóng dáng ngày thường trong đó.

Cô quay đầu nhìn Hạ Luật, vẻ ngây ngô và hoảng loạn trên mặt anh đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại dáng vẻ lạnh lùng.

Phân cảnh tiếp theo là “Thiệu Quang” không muốn phát sinh quan hệ với Tiểu Quân, vì vậy hai người bắt đầu trò chuyện với nhau.

Tiểu Quân nói ra chuyện mình bị người cha nghiện ma túy bán đến đây, cô đã bị khống chế và không thể chạy thoát.

Khi Trường Tuế nhẹ giọng nói chuyện, mọi người vô thức bị cô thu hút.

Lương tâm của Thiệu Quang bị Tiểu Quân đánh thức, anh đã đưa ra một quyết định, anh muốn cứu Tiểu Quân ra khỏi nơi này.

Bọn họ vừa mới bước ra hành lang đã bị phát hiện.

Hạ Luật dùng dao gọt hoa quả cứa vào lòng bàn tay, máu chảy ra ngay lập tức. Anh ấy dùng một tay giữ chặt cánh tay của Trường Tuế, tay kia vẫy về phía mấy người đó và hét lên: “Tôi bị AIDS! Đừng đến đây! Tôi bị AIDS!”

Gân xanh trên trán của anh gồ lên, anh không ngừng vung vẩy bàn tay bị thương của mình, máu bắn tung tóe, tiếng hét của anh như muốn dọa mấy người đó, cũng như đang phát tiết cảm xúc bị đè nén trong lòng.

Người trong Túc Dục Thành sợ hãi đối với bệnh AIDS và trạng thái điên cuồng của Hạ Luật nên không ai dám tiến lên phía trước.

Hạ Luật nhân cơ hội kéo Trường Tuế chạy ra ngoài.

Bọn họ nắm tay nhau và liều mạng chạy trên hành lang dài.

Máu tươi từ lòng bàn tay của Hạ Luật xuôi theo ngón tay, đầu ngón tay và nhỏ giọt tí tách xuống mặt đất.

Đèn trong hành lang đã được điều chỉnh từ trước, và chúng không sáng như mọi khi, hai bóng dáng đang chạy liều mạng chạy trốn trong hành lang chật chội và u ám này mang đến một vẻ đẹp tàn khốc.

Phân cảnh này đã quay xong.

Hạ Luật và Trường Tuế đều có chút thở không ra hơi.

Hạ Luật dựa vào tường thở hổn hển, theo bản năng vẫn nắm chặt cổ tay của Trường Tuế không buông.

Chờ đến khi nhân viên đoàn làm phim đi về phía này thì Hạ Luật mới phản ứng lại, sắc mặt anh hơi thay đổi và đột ngột buông tay cô ra.

…

Cảnh quay vừa nãy là bóng lưng của hai người, tiếp theo còn muốn quay cảnh chính diện của bọn họ.

Thợ trang điểm bước đến dặm thêm phấn cho cả hai.

Trương Nhã Đình cầm một cái quạt nhỏ giúp thổi khô mồ hôi trên mặt Trường Tuế, cô ấy đột nhiên kinh hô thành tiếng: “Ôi chao, tay của cô!”

Trường Tuế vô thức giơ tay lên, bấy giờ cô mới phát hiện cổ tay bị Hạ Luật nắm chặt lúc nãy đã trở nên tím bầm.

Da của cô trắng, trên cổ tay có thêm một vòng tím bầm như vậy nhìn rất chói mắt.

Ánh mắt của Hạ Luật rơi vào trên cổ tay cô và nhất thời co rút.

Thợ trang điểm cũng bị dọa: “Nhìn nghiêm trọng quá, lấy ít thuốc bôi lên đi.”

Trường Tuế chỉ nhìn thoáng qua rồi thả tay xuống, cô mỉm cười hời hợt: “Không sao, da của tôi chỉ cần chạm nhẹ là để lại dấu vết liền.”

Hạ Luật khẽ nhíu mày khó nhận thấy.

Vết máu trên mặt đất đã được xử lý sạch sẽ, “vết thương” của Hạ Luật lại lần nữa dính đầy máu.

Hai người quay lại vị trí trước đó.

Bàn tay đang nắm lấy cổ tay Trường Tuế của Hạ Luật vô thức thả lỏng.

Trường Tuế cảm nhận được, cô ngẩng đầu mỉm cười với anh: “Không sao, tôi không đau.”

Hạ Luật nhìn cô và mím môi không nói chuyện.

Lúc này ống kính máy quay đang ở ngay trước mặt bọn họ, muốn quay đặc tả cảnh chính diện.

“Chuẩn bị…bắt đầu!”

Tần Diệu Văn vừa dứt lời.

Hạ Luật liền nắm tay Trường Tuế chạy về phía trước.

Chạy được nửa đường, Trường Tuế đột nhiên hụt chân, trong lòng cô hoảng hốt, nhưng mà cô bị Hạ Luật túm lấy nên không có biện pháp giữ vững thăng bằng, nhất thời cả cơ thể của cô đổ về phía trước!

Lần này phỏng chừng sẽ ngã thảm.

Trong lòng Trường Tuế nghĩ vậy, cô nhắm chặt hai mắt lại.

Đúng lúc này, Hạ Luật phát hiện cô sắp ngã thì mạnh mẽ dừng bước và nhanh nhẹn duỗi tay ra kéo cô lại, chỉ nghe thấy tiếng đế giày ma sát với mặt đất bóng loáng phát ra âm thanh chói tai. Bàn chân anh cũng vừa trượt, sau đó nặng nề ngã xuống mặt đất, anh đau đến rên rỉ thành tiếng, nhưng cánh tay vẫn gắt gao ôm lấy Trường Tuế trong lòng.

“Hạ Luật!”

“Trường Tuế!”

“Cô Khương!”

Hiện trường nhất thời trở nên nhốn nháo rối loạn.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 21"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

la-hoa-khong-the-tranh.jpg
Là Họa Không Thể Tránh
26 Tháng 10, 2024
tam-niem-em-da-lau.jpg
Tâm Niệm Em Đã Lâu
29 Tháng mười một, 2024
thoi-tiet-den-neon.jpg
Thời Tiết Đèn Neon
26 Tháng 10, 2024
xuyen-thanh-be-truc-ma-mit-uot-cua-nam-chinh.jpg
Xuyên Thành Bé Trúc Mã Mít Ướt Của Nam Chính
9 Tháng 6, 2025

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online