Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 20

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 20
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 20: Ký ức của Tiểu Vũ

Diệp Lộ đang đứng phía sau lưng của Trường Tuế, khi nghe những lời Trường Tuế nói cô liền sững sờ, trong vô thức cô nắm lấy cánh tay của Chu Bân ở bên cạnh và nhìn anh ấy.

Chu Bân cũng bị lời nói của Trường Tuế làm cho giật mình, đặt bàn tay lên tay của Diệp Lộ, nhẹ nhàng nắm chặt lại, dùng ánh mắt trấn an cô ấy.

Mạt Mạt lại mở to mắt nhìn Trường Tuế: “Chị là chị của Tiểu Vũ? Thật không ạ?”

Trường Tuế mỉm cười: “Ừm.”

Mạt Mạt vui mừng reo lên: “Tốt quá rồi! Cuối cùng cậu ấy có thể trở về nhà rồi!”

Trường Tuế ngồi xổm ở đó, cô dẫn dắt câu chuyện để Mạt Mạt nói nhiều hơn về “Tiểu Vũ”.

Mạt Mạt lần đầu tiên phát hiện ra “Tiểu Vũ” là hơn một tháng trước.

Cô bé thấy “Tiểu Vũ” cái gì cũng không nhớ rõ, hơn nữa người nhà của cô bé lại không nhìn thấy Tiểu Vũ, vì vậy cô bé đã để cho Tiểu Vũ ở lại nhà của mình trước.

“Chị ơi, tại sao tóc của Tiểu Vũ lúc nào cũng ướt, không có cách gì để lau khô được? Hơn nữa, trên người của cậu ấy cũng lạnh như băng, chạm vào lại có cảm giác như cục nước đá vậy!” Mạt Mạt hỏi Trường Tuế với vẻ mặt hoang mang khó hiểu: “Còn nữa, tại sao ba, mẹ, bà nội, dì bảo mẫu và cả bạn bè của em đều không nhìn thấy cậu ấy? Chỉ có em mới có thể nhìn thấy cậu ấy.”

Trường Tuế khẽ cười, nói: “Bởi vì em là một đứa trẻ rất đặc biệt, cho nên mới có thể nhìn thấy được Tiểu Vũ.”

Mạt Mạt có cái hiểu cái không, nhưng khi nghe Trường Tuế nói rằng cô bé là người đặc biệt, khiến cô cảm thấy có chút vui mừng.

Lập tức cô bé vội vàng đưa Trường Tuế đi tìm Tiểu Vũ.

Trước tiên Trường Tuế an ủi cô bé, sau đó gọi Chu Bân và Diệp Lộ ra ngoài ban công.

Diệp Lộ không kìm nén được, sắc mặt có chút ảm đạm đến khó tả: “Thật… là như vậy sao?”

Trường Tuế khẽ gật đầu: “Cơ thể của Mạt Mạt đã bị nhiễm âm khí, hiện tại nó không ở trong khách sạn, nó đang ở nhà của hai người.”

Diệp Lộ vội vàng hỏi: “Âm khí này sẽ ảnh hưởng đến Mạt Mạt phải không?”

Chu Bân nói: “Tiểu Khương nói âm khí dễ dàng làm cho người già và trẻ con mắc bệnh, thời gian này Mạt Mạt cứ bệnh liên tục, còn bệnh phong thấp của mẹ lại trở nặng hơn, cũng có thể là do âm khí này đem đến.”

Diệp Lộ lo lắng nói: “ Vậy thì chữa trị như thế nào?”

Trường Tuế nói: “Thời gian tiểu quỷ này ở cạnh Mạt Mạt cũng không dài, hơn nữa nó cũng không có ý muốn hại người, đợi sau khi tôi mang nó đi, hai người thường xuyên đưa Mạt Mạt ra ngoài trời phơi nắng, từ từ sẽ loại trừ được âm khí này.”

Diệp Lộ và Chu Bân nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm.

Trường Tuế nói tiếp: “Chỉ là Mạt Mạt chính là âm thể trời sinh cho nên cô bé mới có thể nhìn thấy được những thứ mà người thường như chúng ta không thể nhìn thấy được bằng mắt thường, cũng dễ dàng thu hút những thứ đó… Khi còn nhỏ có phải cô bé thường hay giật mình hoảng sợ vào ban đêm không?”

Diệp Lô nghe xong, trái tim lại giật thót lập tức nói: “Đúng, đúng, đúng! Khi còn nhỏ Mạt Mạt thường hay giật mình rồi thức dậy khóc vào ban đêm, giống như con bé đang sợ hãi điều gì đó. Sau này mẹ tôi nói con bé bị sợ mất hồn nên tìm người gọi hồn về, sau đó cũng đỡ đi nhiều.” Khi cô ấy nói ra điều này, cô ấy càng tin tưởng Trường Tuế hơn: “Vậy bây giờ phải làm sao đây?”

Chu Bân cũng nhíu chặt lông mày.

Trong lòng anh ta vẫn còn nỗi sợ hãi khi nhìn thấy cảnh tượng của chiều hôm nay, nếu diễn ra thêm một lần nữa, có lẽ anh ấy sẽ không chịu đựng nổi.

Trường Tuế nói: “Vấn đề này, hai người cũng đừng quá lo lắng, cô bé bây giờ vẫn còn rất nhỏ, đợi khi cô bé trưởng thành, âm khí trên cơ thể sẽ giảm dần, dương khí ngày càng tăng lên. Tôi sẽ cho cô bé một lá bùa mang theo bên mình để xua đuổi tà mà, vì vậy cũng không có vấn đề gì quá lớn.”

Hai vợ chồng đều thở phào nhẹ nhõm.

Chu Bân nói: “Vậy thì chúng tôi làm phiền cô rồi, Tiểu Khương.”

Trường Tuế mỉm cười: “Lấy tiền của người ta, trừ tai họa cho người ta, không có gì phiền phức cả.”

…..

Ban đầu Trường Tuế nghĩ chỉ cần một mình Chu Bân dẫn cô đến đó một chuyến, rồi đem “Tiểu Vũ” đi là được.

Ai ngờ Mạt Mạt cũng nhất quyết đòi đi cùng bọn họ.

Cuối cùng thì cả nhà đều cùng nhau trở về.

Nhà Chu Bân tọa lạc tại một trong những tòa nhà đắt giá bậc nhất ở thành phố Bắc, kiến trúc được xây dựng xung quanh hồ nước, bên cạnh là Hồ Hạc của thành phố Bắc.

Hồ Hạc có diện tích hai mươi ki-lô-mét vuông, nó được đặt tên là Hồ Hạc, vì nhìn từ trên không xuống nó có hình dáng giống con hạc đang sải cánh bay.

Nhà của Chu Bân là một căn hộ tầng trệt rộng hơn năm trăm mét vuông, giá mỗi căn hộ đã tăng lên hơn sáu mươi triệu nhân dân tệ, đây cũng là khu vực có nhiều ngôi sao ở nhất tại thành phố Bắc.

Nhà họ Tần cũng có một căn hộ tại khu vực này. Theo thông tin từ các trang mạng thì Hạ Luật cũng sống ở đây.

Đến trước cửa, khi Chu Bân chuẩn bị nhập mật khẩu, Trường Tuế đột nhiên lấy ra một chiếc bình nhỏ rồi hỏi bọn họ: “Hai người có muốn nhìn thấy “Tiểu Vũ” trông như thế nào không?”

Bên trong là nước mắt bò và một số loại bột thảo mộc đặc biệt được trộn lẫn với nhau, đun sôi, để nguội, sau đó bôi lên mi mắt của con người thì có thể nhìn thấy những thứ mà mắt thường của con người không nhìn thấy được.

Cả Chu Bân và Diệp Lộ đều ngạc nhiên nhìn chiếc bình nhỏ trên tay của cô.

Trường Tuế lắc lắc chiếc bình nhỏ trong tay: “Chỉ cần bôi cái này lên, các người có thể nhìn thấy “Tiểu Vũ” giống như Mạt Mạt vậy.”

Đây là kinh nghiệm mà Khương Tô đã truyền lại cho cô.

Cho dù có nói nhiều đến thế nào cũng không bằng để cho bọn họ tận mắt chứng kiến, còn có sức thuyết phục hơn.

Bọn họ tận mắt chứng kiến điều đó, thì càng cảm nhận được nỗi sợ hãi rõ ràng hơn, có như vậy mới khiến cho bọn họ vui vẻ để móc hầu bao của mình.

Chu Bân còn đang do dự, Diệp Lộ một mực kiên định nói: “Bôi cho tôi đi, tôi cũng muốn biết Mạt Mạt đã nhìn thấy cái gì.”

Chu Bân nghe Diệp Lộ nói những lời này, cũng gật đầu nói: “Vậy thì bôi lên cho chúng tôi đi.”

Trường Tuế yêu cầu bọn họ nhắm mắt lại, sau đó rút nắp của cái bình ra, dùng đầu ngón tay chặn miệng cái bình rồi úp ngược xuống, để cho ngón tay thấm chất lỏng hơi sền sệt bên trong, sau đó thoa một lớp mỏng lên hai mí mắt của bọn họ.

Trường Tuế nói bọn họ đợi mười giây, không được mở mắt, đợi cho đến khi chất lỏng khô lại đóng thành một lớp mỏng màu xanh lục mới được mở mắt ra.

Sau khi Chu Bân và Diệp Lộ nhận được lệnh mở mắt ra từ Trường Tuế, cả hai người bọn họ đều có vẻ căng thẳng rồi từ từ mở mắt ra, sau đó phát hiện ra tầm nhìn của bọn họ cũng không khác gì so với người bình thường.

Mạt Mạt ngẩng đầu lên, hiếu kỳ hỏi: “Như thế này thì ba mẹ có thể nhìn thấy được Tiểu Vũ phải không ạ?”

Trường Tuế gật đầu.

*

Chu Bân mở cửa ra.

Mạt Mạt liền chạy vào bên trong trước, vừa chạy cô bé vừa kêu lên: “Tiểu Vũ! Tiểu Vũ! Chị của cậu đến đón cậu này!”

Cô bé chạy quanh một vòng, sau đó quay lại, trên khuôn mặt nhỏ bé của cô bé lộ ra vẻ mặt lo lắng: “Tiểu Vũ không thấy đâu cả!”

“Đừng lo lắng.” Trường Tuế nói xong liền đặt chiếc ba lô đen trong tay của mình xuống sàn nhà trong phòng khách, sau đó cô bảo Chu Bân và Diệp Lộ tắt hết đèn trong nhà.

Cả căn nhà trở nên tối om, chỉ có ánh sáng của mặt hồ bên ngoài, từ đằng xa chiếu vào.

Cô cầm lấy một tấm bùa bằng giấy, nhẹ nhàng vung lên, tấm bùa đó ngay lập tức bốc cháy trong không khí.

Bốn phía đều được chiếu sáng.

Chu Bân và Diệp Lộ lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc khác thường.

Mạt Mạt nhìn thấy ngọn lửa kẹp giữa các ngón tay của Trường Tuế, cô bé vừa kinh ngạc vừa sùng bái cô: “Chị ơi, chị thật lợi hại!”

Trường Tuế mỉm cười, sau đó thắp nến ở bốn góc nhà, tiếp đó cô lấy lư hương ra, đổ tro hương, lấy ra ba lá bùa, thắp lửa đốt lên, rồi ném các lá bùa đang cháy vào lư hương.

Mạt Mạt hoàn toàn bị thu hút bởi hành động đó của Trường Tuế, cô bé nhỏ giọng hỏi: “Chị ơi, chị đang làm gì vậy?”

“Xuỵt, trước tiên không được nói chuyện.” Trường Tuế nói.

Mạt Mạt lập tức dùng hai bàn tay bé nhỏ của mình che miệng lại, cô bé bị Diệp Lộ kéo lại gần.

Trường Tuế đứng trong vòng tròn, hai tay bấm pháp quyết rồi từ từ nhắm hai mắt lại.

Cả Chu Bân và Diệp Lộ đều bị bầu không khí đè nén, không dám nói một lời nào.

Mạt Mạt nhìn Trường Tuế không chớp mắt.

Ngay từ đầu, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào trên người của Trường Tuế, còn chưa cảm nhận được điều gì, mãi đến khi Diệp Lộ trong vô thức dùng bàn tay xoa lên cánh tay, bọn họ mới phát hiện nhiệt độ trong phòng khách lúc này đã hạ xuống, nó giống như máy điều hòa đang được bật lên.

Bọn họ vô thức ngẩng đầu nhìn lên chiếc điều hòa trung tâm ở trên cao.

Chiếc điều hòa ở trung tâm vẫn tắt không hề được bật lên.

Diệp Lộ sợ hãi ôm Mạt Mạt nhích sát lại gần người Chu Bân.

Trong lòng Chu Bân lúc này cũng có chút hốt hoảng, ôm chặt Diệp Lộ, ánh mắt nhìn về phía Trường Tuế.

Đúng lúc này, những ngọn nến mà Trường Tuế thắp sáng ở bốn góc phòng khách dường như bị gió thổi bay, tất cả đều đung đưa.

Trên trần nhà, một đám sương mù màu xám xịt từ từ ngưng tụ, và kéo dài xuống phía dưới.

Trường Tuế chậm rãi mở hai mắt ra.

Tí tách… Tí tách….

Có tiếng giọt nước rơi xuống đất.

Nếu không thực sự chú ý, sẽ rất khó để nghe được âm thanh đó.

“A!” Diệp Lộ đột nhiên phát ra một tiếng kêu sợ hãi.

Chu Bân bị cô làm cho hoảng sợ, chỉ thấy khuôn mặt của Diệp Lộ không còn chút máu, giọng run rẩy nói: “Bên cạnh tủ tivi…. Hình như, hình như có một đứa trẻ…”

Diệp Lộ vùi mặt vào vai anh ấy, cũng không dám nhìn về phía đó, giọng nói run lên gần như khóc.

Chu Bân bất giác nhìn về phía tủ tivi, đồng tử của anh ấy đột nhiên co rút lại! Tim đập thình thịch!

Ở góc cạnh tủ tivi lộ ra một đôi chân.

Đó là đôi chân của đứa trẻ, trong đôi giày thể thao màu trắng, dưới lai quần jean nước vẫn còn nhỏ giọt…

“Tiểu Vũ!”

Chỉ nghe thấy tiếng của Mạt Mạt vui mừng kêu lên một tiếng, sau đó cô bé thoát khỏi bàn tay của Diệp Lộ đang giữ chặt vai cô bé và chạy về phía tủ tivi.

“Mạt Mạt!”

Chu Bân và Diệp Lộ đều kinh ngạc, đồng thanh hét lên, trái tim của họ như vỡ ra vì sợ hãi.

Chu Bân lập tức đuổi theo để kéo cô bé lại.

Mạt Mạt đã chạy đến tủ tivi và kéo “Tiểu Vũ” ra khỏi cái góc tạo bởi tủ tivi và bức tường.

Cô bé còn rất vui mừng: “Ba mẹ ơi! Ba mẹ nhìn kìa! Đây chính là “Tiểu Vũ!”

Diệp Lộ hoảng sợ hét lên một tiếng rồi lấy tay che mặt, không dám nhìn về phía đó.

Chu Bân đột ngột dừng bước, anh lấy hết can đảm nhìn về phía đó, chỉ thấy Mạt Mạt đang dắt theo một “cậu bé.”

Khi nhìn rõ hình dáng của cậu bé, Chu Bân cũng không còn cảm thấy sợ hãi như vậy nữa.

Đúng như những gì Mạt Mạt nói, cậu bé khoảng sáu, bảy tuổi, mặc một chiếc áo khoác màu lam cùng với chiếc quần jean, mang đôi giày thể thao màu trắng.

Nếu nói cậu bé có gì khác với người sống thì chỉ có khuôn mặt vô cùng tái nhợt, xanh lét, đôi mắt đen sì, mái tóc ướt đẫm cùng với nước từ trên người cậu chảy xuống…

“Chu Bân! Thế nào rồi!” Diệp Lộ vẫn dáng vẻ đầy lo sợ, không dám nhìn về phía bên này, lo lắng hỏi.

Chu Bân nhìn Trường Tuế.

Trường Tuế nhìn Diệp Lộ nói: “Đừng sợ, cậu bé không phải là một ác quỷ, cậu ấy sẽ không hại người, bộ dạng của cậu không khác gì so với lúc còn sống.”

Nghe Trường Tuế nói như vậy, Diệp Lộ lấy hết can đảm, thận trọng nhìn qua, trong khóe mắt cô nhìn thấy Mạt Mạt đang nắm tay “cậu bé”. Trái tim cô run lên, sau đó nhìn vào khuôn mặt của cậu bé, vừa nhìn, đúng lúc cô bắt gặp ánh mắt của cậu bé, đôi mặt đen sì tối tăm như lỗ đen sâu hun hút, lập tức hai chân của cô như muốn nhũn ra.

“Chu Bân.” Cô mang theo tiếng khóc nức nở kêu một tiếng.

Chu Bân vội vàng bước lại ôm lấy cô, anh ấy lúc này đã bình tĩnh hơn rất nhiều, trấn an cô: “Đừng sợ, đừng sợ, có Tiểu Khương ở đây, em đừng sợ.”

“Mạt Mạt…” Diệp Lộ nắm chặt cánh tay của Chu Bân.

“Đừng lo lắng.” Trường Tuế nói một tiếng với cô, liền đi về phía hai đứa nhỏ.

“Tiểu Vũ, đây là chị gái của cậu, chị ấy đến đón cậu về nhà.” Mạt Mạt nắm lấy tay Tiểu Vũ, nghiêng đầu nói với cậu bé.

Trường Tuế ngồi xổm xuống trước mặt hai đứa trẻ, khóe miệng nở một cụ cười: “Tiểu Vũ, chị đến đón em.”

Tiểu Vũ nhìn vào Trường Tuế đang ngồi trước mặt mình, trong đôi mắt đen như mực lộ ra một chút mê mang.

Trường Tuế đưa tay về phía cậu bé: “Đi với chị nào.”

Tiểu Vũ trong vô thức nhìn về phía Mạt Mạt, Mạt Mạt nhìn cậu bé với ánh mắt ngập tràn sự khích lệ.

Tiểu Vũ buông tay cô bé ra rồi từ từ đặt tay mình lên lòng bàn tay của Trường Tuế.

Trường Tuế khép các ngón tay lại và nắm chặt tay cậu bé, trong đầu lúc này hiện lên một vài hình ảnh rời rạc.

Sắc mặt cô đột nhiên thay đổi.

Ngay khi Tiểu Vũ vừa buông tay của Mạt Mạt ra, Chu Bân lập tức ôm chầm lấy Mạt Mạt, Diệp Lộ cũng đỡ lấy Mạt Mạt trong vòng tay mình, ngồi xổm xuống và ôm chặt cô bé.

“Tiểu Khương, phải làm sao bây giờ?” Chu Bân hỏi.

Lúc này, từ trong túi Trường Tuế lấy ra một lá bùa, trong miệng niệm chú, cô vỗ nhẹ lên trán của Tiểu Vũ, cậu bé lập tức biến thành một đoàn sương mù màu xám tràn vào bên trong lá bùa màu vàng.

“Tiểu Vũ! Chị ơi, chị đem Tiểu Vũ biến đi đâu vậy?!” Mạt Mạt được Diệp Lộ ôm vào lòng, thấy Tiểu Vũ biến mất, lập tức lo lắng hét lên.

Trường Tuế liền gấp lá bùa màu vàng lại, cất vào trong chiếc túi, rồi rút dây niêm phong lại, để sát vào bên người, sau đó đứng thẳng người dậy, lắc lắc chiếc túi trong tay, cười với cô bé: “Chị chỉ đem Tiểu Vũ bỏ vào trong túi của chị trước.”

Mạt Mạt vẻ mặt đầy ngạc nhiên: “Chị ơi, chị biết làm ảo thuật phải không ạ?”.

Trường Tuế chớp chớp đôi mắt, đôi mắt đen láy lóe lên ánh sáng: “Đây là bí mật, em đừng nói cho ai biết cả nhé.”

Mạt Mạt khẽ mở to đôi mắt, sau đó gật đầu lia lịa, cam đoan mình tuyệt đối sẽ không nói điều đó ra.

Cô bé chợt nghĩ ra điều gì đó, liền mở to đôi mắt xinh đẹp nói: “Thảo nào không ai nhìn thấy được Tiểu Vũ! Chắc hẳn là vì trên người cậu ấy có phép thuật!”

Trường Tuế tủm tỉm cười, sờ lên đầu cô bé: “Em thật thông minh.”

Diệp Lộ nhìn cô với ánh mắt đầy cảm kích.

Trường Tuế mỉm cười với cô, sau đó nói với Chu Bân: “Có thể bật đèn lên được rồi.”

Chu Bân thở phào nhẹ nhõm, lập tức bật hết đèn lên.

Ánh sáng trong nhà mang lại một cảm giác an toàn.

Cả người của Diệp Lộ cũng cảm thấy thoải mái hẳn ra.

Trường Tuế thu dọn đồ đạc trong phòng khách bỏ vào túi xách, sau đó mượn phòng vệ sinh để rửa tay.

Chu Bân vừa cảm kích vừa ngượng ngùng nói với Trường Tuế: “Tiểu Khương, thật sự vất vả cho cô rồi, cơm tối cũng không kịp ăn đã chạy đến đây với chúng tôi, vừa hay chúng tôi đang gặp chuyện nên cũng chưa ăn tối, cô ra ngoài ăn tối với chúng tôi đi.”

Tận mắt chứng kiến Trường Tuế thu phục Tiểu Vũ, thần kinh căng thẳng của anh ấy cũng được thả lỏng, lúc này anh ấy cũng trở lại dáng vẻ ung dung như thường ngày.

Trường Tuế lúc này cũng rất đói, vì vậy cô ấy gật đầu đồng ý ngay.

Thế là Chu Bân liền chở bọn họ đến một nhà hàng gần đó để ăn tối.

Trường Tuế cũng không khách sáo với anh ta, sau khi nói mình ăn rất nhiều, cô liền gọi một lúc bảy tám món ăn.

Chu Bân thấy cô gọi toàn là các món thịt, liền gọi thêm hai món rau và một món canh.

Thức ăn vừa được đưa lên, Trường Tuế liền vùi đầu vào ăn.

Thật sự là cô rất đói bụng, lúc này cũng gần mười giờ rồi.

Chu Bân lúc này mới nhớ ra, lúc tối thấy cô cầm hai hộp cơm trên tay, thì ra là cô ăn chúng.

*

Diệp Lộ chỉ gắp mấy cọng rau bỏ vào miệng, nhìn thấy bộ dáng ăn nhiệt tình của Trường Tuế, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ hâm mộ rồi nói: “Tiểu Khương, cô có thể ăn nhiều như vậy, mà sao lại không tăng cân vậy? Thật tức chết đi được, tôi ăn vào cái là mập lên liền? Mấu chốt là tôi không kiềm chế được bản thân, miệng tôi lúc nào cũng thèm ăn, cái gì cũng muốn ăn, trước đây tôi không phải như vậy, nhưng sau khi sinh Mạt Mạt thì miệng đặc biệt lúc nào cũng thèm ăn.”

“Muốn ăn cái gì thì ăn, em cũng không thiếu phim để đóng.” Chu Bân nói: “Tự mình làm khổ mình, cân nặng cũng không giảm đi được, chi bằng cứ ăn thỏa thích đi.”

Diệp Lộ hơi giận dỗi: “Anh nói thật dễ nghe, anh không thấy các báo tiếp thị nói gì về em, mấy ảnh chụp ra cũng nhìn không được mắt chút nào.”

Trường Tuế đột nhiên ngẩng đầu lên: “Chị Diệp Lộ, chị có cần bùa giảm béo không?”

Diệp Lộ sững sờ: “Cái gì?”

Trường Tuế nói: “Có một loại bùa chú, có thể khiến cho chị cảm thấy chán ăn trong vòng một tháng, cho dù ăn gì chị cũng cảm thấy không ngon miệng, sau một tháng, thì bùa chú sẽ dần dần hết tác dụng.”

Diệp Lộ vẻ mặt đầy hứng khởi: “Còn có loại bùa chú như vậy nữa sao?” Lại có chút do dự hỏi: “Có tác dụng phụ gì không?”

Trường Tuế nói: “Tác dụng phụ duy nhất của nó là việc khiến cho bữa ăn hàng ngày của chị trở nên khó khăn.”

Diệp Lộ vui vẻ nói: “Cái này thì tính làm gì! Tôi chính là không kiểm soát được cái miệng và cân nặng của mình! Trong tay cô có lá bùa này không?”

Trường Tuế gật đầu: “Có, nhưng vì nó được chiết xuất bởi một loại cây rất quý hiếm nên giá cả rất đắt.”

Diệp Lộ rất hào hứng hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

Trường Tuế tủm tỉm cười nói: “Giá gốc là một trăm ngàn nhân dân tệ một lá bùa, nhưng nếu là chị Diệp Lộ mua thì có thể giảm giá cho chị một nửa.”

Mức giá này đối với người bình thường mà nói, có thể là giá trên trời.

Nhưng đối với Diệp Lộ mà nói, chỉ là chút tiền lẻ.

Diệp Lộ còn có chút do dự, không phải vì cái gì khác, mà chính là sợ tác dụng phụ: “Thật sự không có tác dụng phụ gì chứ?”

Trường Tuế nói: “Tôi đã nói rồi, tác dụng phụ duy nhất chính là nó khiến cho bữa ăn của chị trở nên khó khăn hơn.”

Diệp Lộ nói: “Tôi không sợ điều này, chỉ cần ăn ít đi là được, hơn nữa nó chỉ có tác dụng trong vòng một tháng thôi đúng không?”

Trường Tuế nói: “Một tháng sau, nó sẽ từ từ mất tác dụng.”

Chu Bân nói: “Sao phải khổ như vậy chứ, lúc đó đến cơm em cũng không nuốt nổi.”

Chu Bân nói như vậy, nhưng ngược lại củng cố thêm sự quyết tâm của Diệp Lộ: “Chỉ cần có tác dụng là được, Tiểu Khương, cô cho tôi một lá, nếu như có tác dụng thật, tôi sẽ giới thiệu thêm cho cô vài người bạn của tôi đến tìm cô.”

Chu Bân bất đắc dĩ.

Trường Tuế cười nói: “Vậy thì chị Diệp Lộ, bữa cơm này chị ăn nhiều một chút, có thể ngày mai chị sẽ không ăn được nữa đâu.”

Diệp Lộ nghe như vậy, quả thực cũng không tự chủ được, thỏa sức ăn uống, cuối cùng sờ lên cái bụng căng phồng nói với Trường Tuế: “Tiểu Khương, lần này chị giảm được cân hay không là trăm sự nhờ vào em.”

Trường Tuế mỉm cười không nói một lời nào.

……

Sau khi ăn cơm xong, Trường Tuế trở lại nhà của Chu Bân.

Đầu tiên, cô lấy ra một lá bùa trừ tà, gấp lại, rồi nhét vào một chiếc túi vải nhỏ, sau đó tự mình đeo vào cho Mạt Mạt.

“Không được để bị dính nước, mỗi năm thay một lần.” Trường Tuế dặn dò Chu Bân và Diệp Lộ sau đó sờ vào mái tóc mềm mại của Mạt Mạt: “Cái này là chị tặng cho em, nó sẽ bảo vệ em khỏi tà ma ác quỷ, em sẽ không còn gặp ác mộng nữa.”

Mạt Mạt ngọt ngào nói: “Em cảm ơn chị.” Sau đó tò mò sờ lên chiếc túi vải nhỏ đeo trên cổ.

Trường Tuế lại gọi Diệp Lộ vào trong phòng, sau đó điều chế ra phương phương thức làm bùa giảm béo.

Bùa giảm béo cần phải được vẽ trực tiếp lên người.

Trường Tuế yêu cầu Diệp Lộ cởi áo ra, ngồi trên ghế sô pha.

Một tay cầm chiếc dĩa nhỏ, một tay cầm chiếc bút lông, cô ngồi xuống phía sau Diệp Lộ rồi vẽ lên lưng cô ấy.

“Cái này vẽ lên lưng cũng không được tắm rửa luôn sao?” Diệp Lộ có cảm giác lành lạnh phía sau sống lưng, nhịn không được liền hỏi.

Trường Tuế tập trung vào vẽ: “Nước cũng không thể rửa bay được mấy nét vẽ này đâu, nó sẽ từ từ biến mất theo thời gian.”

Lúc này Diệp Lộ mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.

Trường Tuế mất năm phút mới vẽ xong lá bùa: “Nó sẽ có hiệu lực bắt đầu từ ngày mai.”

Diệp Lộ cũng không vội vàng mặc áo vào, cô dùng chiếc áo che chắn phía trước, đi tới chiếc gương, quay lưng lại nhìn một lượt, lúc này có chút ngạc nhiên thán phục: “Ai chà, giống một bức tranh vậy!”

Một lá bùa khổng lồ màu xanh lục lam được vẽ trên lưng cô, tạo ra một vẻ đẹp kỳ lạ, bí ẩn đến khó tả.

Cô đứng trước gương ngắm nhìn chúng một lúc, mới mặc áo vào, rồi dẫn Trường Tuế đi ra ngoài.

Chu Bân muốn đưa Trường Tuế trở lại đoàn phim.

Trường Tuế từ chối.

Cô vẫn còn một nơi nào đó muốn đi.

……

Chu Bân chỉ có thể tiễn cô đến cổng tòa nhà, sau đó nói: “Chúng ta kết bạn WeChat đi, về nhà cô gửi số tài khoản của cô cho tôi, ngày mai tôi sẽ chuyển khoản cho cô.”

Trước khi đến đây, bọn họ đã thỏa thuận giá cả là năm trăm ngàn nhân dân tệ.

Nghề này của bọn họ là nghề có rủi ro cao, hơn nữa trong nghề này Trường Tuế là một bậc cao thủ, giá tiền này cũng không quá cao.

Trường Tuế thêm WeChat, sau đó nói lời chào tạm biệt Chu Bân, rồi mang chiếc ba lô đen trên lưng, rồi dùng ứng dụng bắt taxi rời đi.

Chu Bân đứng ở ven đường nhìn theo một lúc, sau đó quay người trở về căn hộ.

Không ai trong số hai người bọn họ phát hiện ra rằng, cảnh này đã bị một tay paparazzi chuyên quay chụp những cảnh tình tứ của các ngôi sao ngồi tại đó ghi lại.

……

Lúc này là hơn mười một giờ đêm.

“Cô gái, cô về nhà phải không? Tại sao muộn thế này rồi, còn đi đến nơi hẻo lánh như vậy?

Anh tài xế xe công nghệ không thể không hỏi cô.

Từ đây đến địa điểm đó, xe phải chạy mất hơn nửa giờ đồng hồ, hơn nữa ở đó lại là ngoại ô, rất ít người qua lại. Trường Tuế trông như một cô gái chưa đến tuổi vị thành niên, muộn như vậy rồi còn đến một nơi xa xôi hẻo lánh như vậy không khỏi khiến cho người khác phải bận tâm.

Sắc mặt của Trường Tuế không chút thay đổi nói: “Vâng, tôi về nhà.”

Tài xế xe công nghệ cười nói: “Trễ như vậy rồi, một mình cô đi xe không sợ à?”

Trường Tuế cũng không đáp lại lời của anh ta, từ từ nhắm mắt lại, trong đầu cô bắt đầu sắp xếp lại những mảnh vỡ ký ức của “Tiểu Vũ” mà cô mới nhận được lúc nãy.

Tài xế thấy Trường Tuế không đáp lại lời của mình, cũng không nói gì nữa mà tập trung vào việc lái xe của mình.

Nửa giờ sau.

Xe dừng lại ở bên đường, Trường Tuế vừa bước xuống xe, điện thoại của Tần Nhất Xuyên gọi đến.

“Cô bây giờ đang ở đâu? Sao giờ này vẫn chưa quay về?”

Trường Tuế vừa nghe điện thoại, vừa đảo mắt nhìn tứ phía: “Tôi có chút việc ở bên ngoài, tôi sẽ về muộn một chút.”

Tần Nhất Xuyên nói: “Đã mười hai giờ rồi, còn việc gì vẫn chưa xong sao? Bây giờ cô đang ở đâu? Vẫn còn ở chỗ nhà sản xuất Chu sao? Có cần tôi đến đón cô không?”

Trường Tuế đang quan sát tình hình chung quanh, có chút không kiên nhẫn: “Sao anh lại dài dòng như vậy?”

Người ở phía bên kia điện thoại im lặng vài giây, rồi giọng nói ủy khuất của Tần Nhất Xuyên phát ra từ loa điện thoại: “Tôi chỉ là lo lắng cho cô thôi mà…”

Trường Tuế có chút mềm lòng: “Bây giờ tôi đang ở bên ngoài một mình có chút việc. Đợi lát nữa sẽ trở về.”

Tần Nhất Xuyên lập tức nói: “Vậy tôi đến đón cô nhé?”

Trường Tuế nhìn chung quanh, mới phát hiện nơi này quả thực có chút hẻo lánh, hơn nữa nơi này rất khó để bắt taxi quay về, vì vậy nói: “Được.”

Tần Nhất Xuyên ở đầu dây bên kia, từ trên giường lập tức bật dậy, nhảy cẫng nói: “Vậy cô gửi định vị sang cho tôi, tôi lập tức đến đó liền!”

Ngày hôm nay, anh ta cuối cùng cũng thêm được WeChat của Trường Tuế.

Trường Tuế ừ một tiếng, liền cúp điện thoại, sau đó gửi định vị sang cho anh ta.

Tần Nhất Xuyên lập tức nhắn trở lại.

[ Tôi sẽ đi ngay bây giờ ]

Chưa đầy hai giây, lại thêm một tin nhắn gửi tới.

[ Sao cô lại chạy đến Ngọc Sa vậy? ]

[ Cô bây giờ đang ở một mình à? ]

Trường Tuế trả lời: [ Có việc cần làm. ]

Sau đó không để ý đến anh ta nữa, cô tắt điện thoại cất vào trong túi, sau đó ngẩng đầu nhìn chung quanh, dọc theo đường cái, tiếp tục đi về phía trước.

Đi được khoảng mười phút, cô dừng lại, nhìn về xung quanh, tiếp theo đó từ trong ánh sáng của ngọn đèn đường đang mờ ảo, có thể nhìn thấy một ngôi nhà cách đó chừng vài trăm mét.

Nơi này cuối cùng cũng trùng khớp với những mảnh vỡ ký ức trong đầu mà cô nhận được từ Tiểu Vũ.

……
*

“Tiểu Vũ” đã bị một chiếc xe đâm phải tại nơi này.

Vừa rồi cô đã nhìn thấy, vị trí này rất vắng vẻ, đèn đường mờ ảo, cũng không có camera.

Trường Tuế đặt ba lô xuống mặt đất, từ trong ba lô lấy ra chiếc túi vải lúc trước rồi lấy tấm bùa phong ấn “Tiểu Vũ” ra. Hai tay cô bấm pháp quyết, lá bùa được kẹp ở đầu ngón tay, miệng cô bắt đầu niệm chú, cuối cùng cô thổi một hơi nhẹ về phía lá bùa.

Một luồng sương mù xám xịt tuôn ra, biến thành một hình người.

Tiểu Vũ đứng trước mặt Trường Tuế, vẻ mặt cậu bối rối, nhưng rất nhanh, vẻ mặt của cậu bé từ bối rối chuyển thành hoảng sợ, giống như cậu đã nhớ lại nơi này.

Trường Tuế ngay lập tức nắm chặt lấy cổ tay của cậu bé, rồi nhắm mắt lại.

Ánh sáng từ đằng xa.

Tiếng thắng xe rít lên chói tai.

Đau đớn và chóng mặt.

Đôi mắt dính đầy máu.

Bị cỏ cứa vào làn da.

Không biết trải qua bao nhiêu lần.

Tiếng xe vang lên.

Đôi mắt đẫm máu mở ra một cách khó khăn… một bóng người lắc lư tiến đến… đôi môi mấp máy muốn cầu cứu…

“Cậu đừng trách tôi… đừng trách tôi… tôi không cố ý mà…”

Một chiếc túi bằng vải bố rơi xuống.

Một lần nữa lại chìm vào trong bóng tối.

“Bùm bùm.”

Nước bắn tung tóe.

Cơ thể chìm xuống.

Rồi đến nỗi đau đến nghẹt thở…

Trường Tuế đột nhiên thả cổ tay của cậu bé ra, mở mắt ra, rồi lấy tay ôm ngực thở hổn hển.

“Tiểu Vũ” bị cô buông tay ra, trong nháy mắt biến thành một đám sương mù xám xịt, quay trở lại bên trong lá bùa.

Chỉ để lại một mình Trường Tuế đứng ở bên đường, vừa ôm ngực vừa thở hổn hển.

Một chùm ánh sáng chói mắt chiếu qua.

Đôi mắt của Trường Tuế bị ánh sáng chiếu vào, cảm thấy khó chịu lập tức nhắm mắt lại.

Một chiếc xe chạy tới, dừng lại bên cạnh cô, một âm thanh đóng sầm cửa xe vang lên, Tần Nhất Xuyên vội vàng từ trên xe bước xuống tiến đến bên cạnh cô, cúi người xuống trước mặt cô, lo lắng hỏi: “Trường Tuế, cô làm sao vậy? Cô có chỗ nào không khỏe sao?”

Trường Tuế một tay che lấy ngực, tay kia bắt lấy cánh tay của anh ta, há miệng thở hổn hển.

Tần Nhất Xuyên lo lắng đến mức như kiến bò trên chảo nóng, chân tay luống cuống: “Sao vậy, cô khó chịu chỗ nào?”

Trường Tuế nắm chặt lấy anh ta, cổ họng đau rát, khó khăn nói: “Đưa tôi ra khỏi chỗ này.”

“Được.” Tần Nhất Xuyên lập tức ôm lấy cô, đưa cô đến bên cạnh chiếc xe. Anh ta mở cửa xe, cẩn thận từng li từng tí đỡ Trường Tuế ngồi vào phía tay lái phụ.

“Túi của tôi.” Trường Tuế nhắc nhở anh ta.

Tần Nhất Xuyên lập tức chạy lại lấy chiếc ba lô, đặt vào băng ghế sau, sau đó vòng qua bên kia lên xe.

Trường Tuế nhắm mắt lại, sắc mặt trông thật khó coi.

Tần Nhất Xuyên vòng qua người cô, giúp cô thắt lại đây an toàn, miệng an ủi cô: “Không sao, không sao, tôi sẽ đưa cô ra khỏi đây ngay bây giờ.”

Anh ta vội vàng lùi xe và đánh lái theo hướng mình đi tới.

Tần Nhất Xuyên vừa lái xe, vừa không ngừng quay đầu nhìn lại để xem tình trạng của Trường Tuế.

Trường Tuế nhắm chặt đôi mắt, sắc mặt tái nhợt, nhưng hơi thở của cô cũng bình ổn trở lại.

Sau vài phút, Trường Tuế từ từ mở mắt ra.

Tần Nhất Xuyên thở phào nhẹ nhõm, anh ta đánh xe dừng lại ven đường, sau đó hỏi: “Cô thế nào rồi? Còn khó chịu không?”

Trường Tuế chậm rãi lắc đầu.

Cảm xúc của “Tiểu Vũ” quá mãnh liệt, tất cả đều như in sâu vào tâm trí cô, lực tác động quá mạnh khiến cho cô không thể chịu đựng được.

Tần Nhất Xuyên hỏi: “Có muốn uống chút nước không?”

Trường Tuế nhẹ nhàng gật đầu.

Tần Nhất Xuyên vội vàng cầm một chai nước khoáng, vặn nắp bình ra đưa cho Trường Tuế.

Trường Tuế uống hai ngụm nước, sau đó chậm rãi đưa chai nước trở lại cho Tần Nhất Xuyên.

Tần Nhất Xuyên ân cần hỏi: “Thế nào rồi? Có đỡ hơn chút nào không?”

Trường Tuế vẫn gật đầu: “Quay về thôi.”

Tần Nhất Xuyên lại nhìn cô thêm lần nữa, để chắc chắn rằng cô vẫn ổn mới khởi động xe.

……

Trường Tuế rất nhanh liền nghiêng cổ rồi ngủ thiếp đi.

Tần Nhất Xuyên nhìn cô rồi cố ý lái xe chậm lại một chút nữa.

Xe dừng lại đậu trong hầm đỗ xe.

Tần Nhất Xuyên khẽ gọi tên Trường Tuế.

Trường Tuế nhíu mày nhưng vẫn không tỉnh lại.

Anh ta do dự một lúc, nghĩ đến giờ này chắc sẽ không bị ai phát hiện, vì thế cẩn thận mở dây an toàn cho cô, sau đó xuống xe đi vòng qua phía bên kia, đưa Trường Tuế ra khỏi xe, rồi cõng cô trên lưng.

Trường Tuế vẫn chưa tỉnh ngủ, hai cánh tay mềm nhũn, rũ xuống trước ngực anh ta.

Đây không phải là lần đầu tiên anh ta cõng cô.

Anh ta ôm lấy chân cô, xóc cô trên lưng, cố gắng điều chỉnh tư thế một chút.

Sau đó liền có cảm giác trên cổ mình đang có thứ gì đó mềm mềm lành lạnh cọ sát vào….

Tần Nhất Xuyên bỗng nhiên cứng đờ, cả người như nín thở.

Thứ mềm mại, mát mẻ đó, giống như, giống như đôi môi của cô ấy.

Mặt của Tần Nhất Xuyên lập tức nóng ran lên, như muốn đốt cháy cả cổ họng, rồi đốt đến tận tim can, anh mấp máy môi, khuôn mặt anh như trấn tĩnh lại, nhưng trong lồng ngực của anh, trái tim đang đập thình thịch.

Tai nạn ngoài ý muốn.

Chỉ là tai nạn ngoài ý muốn mà thôi.

Tần Nhất Xuyên hít một hơi thật sâu, bản thân cố gắng bình tĩnh trở lại, sau đó anh ta đi về phía cửa thang máy.

Một giờ đêm.

Hành lang của khách sạn cũng vắng lặng.

Tần Nhất Xuyên cõng Trường Tuế đến trước cửa phòng cô, đột nhiên gặp rắc rối.

Anh ta không biết thẻ khóa phòng của Trường Tuế để ở đâu.

Anh đang do dự không biết có nên đánh thức Trường Tuế dậy hay không, thì lúc này, cánh cửa phòng bên cạnh đột nhiên mở ra, Hạ Luật từ trong phòng bước ra.

Tần Nhất Xuyên giật mình khi nghe thấy tiếng mở cửa, nhưng khi nhìn thấy Hạ Luật, anh mới yên tâm, biết rằng anh ta nhất định sẽ không ra ngoài nói lung tung.

“Hạ Luật, giúp tôi một việc, giúp tôi tìm trong túi của cô ấy xem có thẻ khóa phòng không.”

Hạ Luật ngơ ngác nhìn sang bên này, không nhúc nhích, hai giây sau, anh ta bước lên phía trước.

Đôi mắt lạnh như băng của anh ta dưới ngọn tóc mái chạm vào gương mặt Trường Tuế đang được Tần Nhất Xuyên cõng trên lưng: “Cô ấy bị sao vậy?”

Tần Nhất Xuyên không ngờ rằng Hạ Luật lại mở miệng để hỏi một câu như vậy, anh ta sững sờ một lúc mới trả lời: “Cô ấy có chút không khỏe rồi ngủ thiếp đi, tôi gọi nhưng cô ấy không tỉnh ngủ, nên mới cõng cô ấy lên…” Dừng lại một chút, anh ta nói thêm một câu như muốn lấp liếm cho mình: “Anh đừng hiểu lầm, tôi với cô ấy không có chuyện gì hết, cô ấy giống như em gái của tôi vậy….”

Hạ Luật cũng không nói gì, từ trong túi áo khoác của Trường Tuế tìm thấy thẻ phòng, anh ấy quẹt thẻ, một tiếng bíp, cửa phòng mở ra, anh ấy dùng tay giữ cánh cửa để cho Tần Nhất Xuyên đi vào.

“Cảm ơn.” Tần Nhất Xuyên cõng Trường Tuế trên lưng đi vào.

Hạ Luật trong tay cầm thẻ phòng, đứng bất động, chỉ dùng ánh mắt dõi theo bọn họ.

Tần Nhất Xuyên cõng Trường Tuế đến bên cạnh giường cô ấy, cẩn thận ngồi vào mép giường, sau đó đặt Trường Tuế nằm xuống giường.

Trường Tuế cũng không có dấu hiệu gì tỉnh lại.

Tần Nhất Xuyên cúi người giúp cô ấy mở giày ra, kéo chiếc chăn đắp lên cho cô ấy, mọi thao tác đều rất thận trọng, sợ đánh thức cô dậy, sau khi làm xong các thao tác, anh ấy cũng không rời đi, đứng bên cạnh giường nhìn Trường Tuế đang say sưa ngủ, trong lòng không khỏi nghĩ, mình đã lớn như vậy rồi, từ trước đến nay chưa từng chăm sóc ai như vậy, chứ đừng nói đến chuyện cởi giày cho họ.

Cũng chỉ có cô ấy thôi.

Không biết có phải là do trước đây anh ấy đã từng bóp cổ cô, cho nên bây giờ anh mới có cảm giác cần phải bù đắp lỗi lầm của mình với cô ấy, không thể bỏ mặc cô, cần đối xử tốt với cô.

Từ trước đến nay anh không thích chơi hay kết bạn với con gái, bạn bè xung quanh anh ấy, tốt xấu gì cũng toàn là con trai, nhưng không hiểu sao nhất cử nhất động của cô ấy anh lại luôn để tâm đến….

Trông cô ấy thật ngoan ngoãn khi chìm vào giấc ngủ, cũng thật nhỏ bé, giống như người chưa trưởng thành.

Vậy mà còn nói rằng tuổi của cô hơn anh hai tháng nữa, không phải là đang lừa anh chứ?

Nhìn vẻ ngoài thì cô ấy không hề lớn hơn anh, rõ ràng cô ấy như một cô em gái mà thôi.

Tần Nhất Xuyên nhìn chằm chằm Trường Tuế một hồi lâu mới có phản ứng lại, trên mặt bắt đầu nóng ran lên, có chút xấu hổ, sau đó liền chuẩn bị rời đi.

Khi anh ấy vừa quay người lại thì trái tim bỗng nhiên đập thình thịch.

Hạ Luật đang đứng ở cửa, trên tay cầm chiếc thẻ phòng, nhìn chằm chằm anh với vẻ mặt vô tình, không chút cảm xúc.

Tần Nhất Xuyên cũng không ngờ là Hạ Luật vẫn còn ở đó, anh ta chưa rời đi, vậy thì… vừa rồi anh nhìn chằm chằm Trường Tuế, có phải tất cả đều bị anh ta nhìn thấy rồi sao?

Nghĩ đến đây, Tần Nhất Xuyên lúc này cảm thấy rất xấu hổ chỉ muốn xông ra ngoài thật nhanh mà thôi.

Anh ấy ho nhẹ một tiếng, rồi bước tới, giả bộ như vừa rồi chưa từng có chuyện gì xảy ra: “Đưa chìa khóa phòng cho tôi đi, tôi sẽ đặt ở trên đầu giường cho cô ấy.”

Biểu hiện trên mặt của Hạ Luật không một chút cảm xúc, giống như vừa rồi anh ta chẳng nhìn thấy gì, liền đưa thẻ phòng đang cầm trên tay cho Tần Nhất Xuyên.

Tần Nhất Xuyên quay lại đặt thẻ chìa khóa lên chiếc tủ đầu giường, không dám nhìn mặt Trường Tuế thêm lần nữa, lập tức quay người đi thẳng ra ngoài.

Tắt đèn, rồi đóng cửa.

Tần Nhất Xuyên lại giải thích với Hạ Luật: “Anh thực sự đừng hiểu lầm, tôi với cô ấy…”

Hạ Luật ngắt lời anh ấy, lạnh lùng nói: “Không liên quan đến tôi.”

Anh ta nói xong, liền quay người đi về phòng của mình, dùng thẻ chìa khóa mở cửa, sau đó “rầm” một tiếng, cửa đóng lại.

Tần Nhất Xuyên ngẩn người.

Một lúc sau, anh ấy có chút nghi hoặc nhìn sang cánh cửa đóng kín của phòng bên cạnh.

Vừa rồi chẳng phải Hạ Luật muốn đi ra ngoài sao?

……

Ngày hôm sau, Trường Tuế thức dậy rất sớm.

Sau khi tắm rửa xong, vừa ra khỏi cửa, cô tình cờ gặp Hạ Luật bước ra từ cửa phòng bên cạnh.

Trường Tuế chào hỏi anh ta một cách niềm nở như thường lệ: “Hạ Luật, chào buổi sáng.”

Hằng ngày khi lướt ngang qua cô thì tốt xấu gì Hạ Luật còn liếc mắt nhìn cô một cái, nhưng hôm nay ngay cả một ánh mắt anh còn lười chẳng muốn cho cô, giống như là không hề có cô ở đó, chỉ nhìn thẳng rồi đi qua trước mặt cô vậy thôi.

Lại làm sao nữa vậy?

Trường Tuế có chút bối rối, sau đó đi theo sau anh ta.

Cửa thang máy mở ra, Hạ Luật bước vào trước.

Trường Tuế bước vào theo sau.

Ngay khi cửa thang máy chuẩn bị đóng lại, liền nghe thấy tiếng của Tần Nhất Xuyên vang lên từ phía sau: “Đợi một chút!”

Trường Tuế bấm nút mở cửa.

Hạ Luật đang đứng một bên lạnh lùng quan sát.

Tần Nhất Xuyên lao vào như một cơn gió, vui vẻ nói: “Đuổi kịp rồi!”

Sáng nay anh ấy tập thể dục tại phòng tập của khách sạn, sau khi tắm xong, đầu tóc vẫn còn ướt sũng, trông anh ấy tươi tắn và sạch sẽ, trên người còn mang theo một hương thơm của sữa tắm, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.

Anh ấy và Hạ Luật có chiều cao bằng nhau, cả hai người đều cao 1m85. Trường Tuế vốn có chiều cao trung bình, khi đứng trước hai người bọn họ cô giống như một chú lùn.

“Trường Tuế, cô không sao chứ?” Tần Nhất Xuyên đứng cạnh Trường Tuế, quan tâm hỏi: “Còn thấy khó chịu không?”

Trường Tuế nói: “Không sao, tối hôm qua cảm ơn anh.”

Tần Nhất Xuyên trong lòng có chút áy náy: “Khụ khụ, cái đó, Hạ Luật cũng giúp một chút.”

Hả?

Trường Tuế quay đầu nhìn Hạ Luật đang đứng phía sau bọn họ.

Hạ Luật hôm nay vẫn mặc chiếc áo hoodie để đi quay, anh đứng dựa lưng vào tường thang máy, gương mặt lạnh lùng nhìn cô.

Mặt dù, gương mặt lạnh lùng của anh ta so với ngày thường không khác nhau là mấy.

Nhưng Trường Tuế luôn cảm thấy vẻ mặt lạnh lùng của Hạ Luật hôm nay khác với mọi khi, giống như có cảm xúc hơn.

Có khi nào là vì tối hôm qua mình không đi ăn cơm với anh ta không?….

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 20"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

giam-doc-giang-muon-an-lai-tinh-cu.jpg
Giám Đốc Giang Muốn “Ăn Lại” Tình Cũ
26 Tháng 10, 2024
phi-dien-hinh-van-nhan-me-nghien-cuu-so-tay-convert.jpg
Phi Điển Hình Vạn Nhân Mê Nghiên Cứu Sổ Tay Convert
20 Tháng mười một, 2024
tam-tiem-y.jpg
Tâm Tiêm Ý
7 Tháng 12, 2024
xuyen-sach-thanh-phao-hoi-chong-lai-menh-xui-xeo.jpg
Xuyên Sách Thành Pháo Hôi, Chống Lại Mệnh Xui Xẻo
1 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online