Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 2

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 2
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 2: Ký hợp đồng

Từng món ăn lần lượt được bưng lên.

Giò heo hầm, canh gà hầm bao tử, vịt hầm bia, tôm tẩm bột chiên giòn, thịt dê nướng…

Liên tục bảy tám món ăn được bưng bên, tất cả đều là món mặn.

Bàn Tử nhìn cả một bàn đầy đồ ăn, đầu tiên là nuốt một ngụm nước bọt rồi nhịn không được nói: “Em gái à, khẩu vị của cô thật nặng đấy.”

Lúc Khương Trường Tuế đói bụng thì trong mắt cô không thể chứa được gì nữa, cũng không nghe được gì vào tai. Hai mắt cô lóe lên ánh sáng xanh khi đồ ăn vừa được đưa đến. Trước tiên cô múc một chén canh gà nóng, sau đó trước ánh mắt kinh hãi của Bàn Tử, cô bưng chén lên ừng ực một hơi uống hết sạch nước canh ở trong chén trước, rồi mới gắp thịt gà trong chén nhét vào miệng. Miệng chỉ nhóp nhép mấy cái liền phun xương gà ra. Sau đó cô trực tiếp dùng tay bốc lấy miếng giò heo đã hầm rục, há miệng cắn một miếng thật lớn, ăn đến mức cả cái miệng dính đầy dầu mỡ.

Bàn Tử còn chưa kịp lấy lại tinh thần từ trong nỗi khiếp sợ thì trong nháy mắt đã thấy Khương Trường Tuế gặm hết một nửa tô giò heo hầm kia. Trong tay cô lúc này đang cầm một miếng giò heo hút phần nước hầm xương bên trong, hút đến nghe tiếng rột rột. Rồi thấy cô cầm lên gì đó thơm phức, là hàu nướng than, cô hút một cái, rồi lại một cái, chỉ trong chớp mắt liền ăn hết năm cái vào bụng.

Bàn Tử thực sự thán phục.

Mắt thấy Khương Trường Tuế lại sắp ăn hết nửa con gà nướng.

Bàn Tử rốt cuộc không nhịn được liền hỏi: “Em gái à, có phải cô chính là một blogger ẩm thực không?”

Không nên mà, mỗi đêm anh đều xem mấy video của blogger ẩm thực trước khi đi ngủ, cũng chưa hề thấy được mặt cô ấy. Bây giờ chiếu theo cách ăn này của cô, còn xinh đẹp như vậy, hẳn trong giới blogger ẩm thực cô phải có một vị trí không tồi.

Khương Trường Tuế lúc này đã ăn no được ba phần, rốt cuộc đã khôi phục được một chút lý trí. Cô cầm một cái đùi gà cắn một miếng lớn, chỉ nhai mấy cái liền nuốt xuống rồi mới ngẩng đầu lên hỏi một cách thành khẩn: “Blogger ẩm thực là cái gì?”

Bàn Tử liền phổ cập khoa học cho Trường Tuế một chút cái gì gọi là blogger ẩm thực.

Trường Tuế lại hỏi: “Làm cái này có thể kiếm được tiền không?”

Bàn Tử nói: “Chỉ cần nhìn cô như thế này, khẳng định có thể kiếm được.”

Dáng dấp xinh đẹp như vậy, gầy như vậy, nhưng khi ăn lại là ăn thật. Tướng ăn của cô mặc dù trông thì hung tàn nhưng lại không khó coi, tuyệt đối sẽ là một ngôi sao mới quật khởi trong giới blogger ẩm thực.

Anh vừa dứt lời liền thấy đôi mắt đen nhánh của Trường Tuế bỗng nhiên sáng rực: “Kiếm được bao nhiêu?”

Ánh mắt của cô sáng ngời như vậy, làm cho cả khuôn mặt tử khí âm trầm kia như được sống lại.

Bàn Tử nhìn đến ngây người, sau đó mới đoán chừng nói: “Cụ thể thì tôi cũng không rõ. Nhưng mà nếu mới vừa bắt đầu làm, mỗi tháng chắc được khoảng mấy trăm ngàn.” Anh nói xong lại hỏi cô: “Cô bao nhiêu tuổi rồi? Vẫn còn đi học phải không?”

Ánh mắt Trường Tuế đột nhiên u ám: “Tôi mười chín tuổi. Đã nghỉ học rồi.”

Một năm nữa thôi, sẽ là tử kỳ của cô, sẽ là lúc cô phải chết.

Nhưng cô không muốn chết.

Cô cần tiền, rất nhiều, rất nhiều tiền.

Trường Tuế hỏi: “Có cách nào khác để kiếm nhiều tiền hơn không? Tôi biết bắt quỷ, siêu độ, xem phong thủy, xem tướng đoán mệnh cũng biết một chút.”

Trường Tuế dùng khăn giấy lau sạch dầu trên khóe miệng. Bụng không còn đói nữa, sắc mặt cũng trở nên đẹp hơn rất nhiều. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nở một nụ cười khiêm tốn nói: “Nhưng cũng không tinh thông lắm, so ra vẫn kém sư phụ tôi một chút.”

Nếu Khương Tô ở chỗ này, nhất định sẽ nhịn không được mà trợn trắng mắt.

Đệ tử này của bà chính là sinh ra để làm nghề này, là linh thể trời sinh có thể thông linh quỷ thần. Chỉ bằng mắt thường có thể thức quỷ biện yêu, thiên phú dị bẩm. Quan trọng nhất là cô có một gương mặt vô hại, một bộ dáng đáng thương trời sinh, vô cùng có tính lừa gạt. Làm nghề này chỉ có ba phần là dựa vào bản lĩnh thật sự, còn bảy phần dựa vào công phu ngoài miệng mà thôi.

Trường Tuế từ nhỏ đã lớn lên trong miếu nên gặp được rất nhiều người, công phu ngoài miệng cũng không hề thua kém ai.

Bàn Tử ngẩn người rồi nhìn về phía lão Tôn.

Lão Tôn nở nụ cười hòa ái nói: “Cô ấy là đồ đệ của Khương Tô.”

Bàn Tử chấn động mạnh.

Khương Tô sao?

Cái tên này anh vô cùng quen thuộc. Mấy năm nay ba anh đã nhắc tới cái tên này không biết bao nhiêu lần, còn có câu chuyện truyền kỳ trở về từ cõi chết đó nữa. Từ nhỏ anh đã nghe câu chuyện về Khương Tô mà lớn lên.

Khi còn bé, anh đặc biệt mong chờ được nhìn thấy Khương Tô. Nhưng đến lúc lớn lên liền cảm thấy mấy lời ba anh nói chỉ là bịa đặt. Làm gì có người nào thần thánh đến như vậy chứ? Bây giờ nếu nghe ba anh nhắc đến đều có chút không kiên nhẫn để nghe tiếp.

Không nghĩ tới anh không được nhìn thấy Khương Tô, nhưng lại gặp được đồ đệ của Khương Tô.

Ba anh tung hô Khương Tô đến mức thần thánh hóa, ngoại trừ một thân bản lĩnh thì còn có bộ dáng cực kỳ xinh đẹp, giống như được thần linh nhào nặn ra.

Bàn Tử nhìn Trường Tuế nghĩ thầm, hóa ra cái “môn phái” này là dựa vào ngoại hình để thu đồ đệ.

Bàn Tử uống một hớp rượu, đột nhiên hỏi Trường Tuế: “Cô có hứng thú làm minh tinh không?”

Trường Tuế chớp chớp mắt: “Minh tinh?”

Cô chính là sống và lớn lên ở trong chùa.

Ngoại trừ đến trường, thời gian còn lại cũng chỉ ở trong chùa mà thôi, cũng chính là nói, cô không thấy qua việc đời.

Đương nhiên ở trong chùa cũng có tivi để xem.

Nhưng Trường Tuế rất bận. Mỗi ngày cô đều phải đến trường học hành, đi học về phải ở trong chùa vẽ bùa chú, chép kinh, còn phải hoàn thành mấy nhiệm vụ mà thỉnh thoảng Khương Tô giao cho cô nữa. Nếu như có ngày nghỉ thì cũng là ở trong chùa làm bài tập, niệm kinh, bận bịu đến nỗi không có thời gian xem ti vi. Cho nên hiện tại mấy diễn viên minh tinh đó, có thể cô đã từng thấy qua nhưng đều không thể nhớ được họ tên là gì.

Ngay cả hai chữ minh tinh này cũng chỉ có một vài khái niệm cơ bản.

Trường Tuế hỏi: “Có kiếm được tiền không?”

Bàn Tử lập tức có tinh thần: “Đó là đương nhiên. Nếu như cô trở nên nổi tiếng, cam đoan tiền vào như nước!”

Trường Tuế thả xương gà trong tay xuống, ánh mắt đen nhánh sáng lên và thành tâm thỉnh giáo: “Như vậy, xin hỏi làm thế nào mới có thể trở thành minh tinh?”

Bàn Tử lập tức nói: “Điều cơ bản nhất, phải có ngoại hình đẹp.”

Trường Tuế liền gật đầu không hề khiêm tốn chút nào: “Vậy thì tôi có thể rồi.”

Bàn Tử sững sờ ngay lập tức, làm sao lại không hề khiêm tốn chút nào hết vậy?

Lão Tôn lại bật cười, bộ dáng không biết khiêm tốn này của Trường Tuế quả thật giống Khương Tô như đúc.

Một bữa cơm đã ăn xong.

Thức ăn trên bàn không còn lại chút gì, lời nói ra cũng đã được bảy tám phần.

Trường Tuế cảm thấy động tâm rồi. Cô không sợ bị lừa, nếu có ai dám lừa cô thì cô tự nhiên sẽ có rất nhiều thủ đoạn để đòi lại.

Nếu như cái giới giải trí kia dễ kiếm tiền như Bàn Tử nói, cho dù cô không thể trở thành minh tinh thì trong cái giới toàn là người có tiền như vậy, cô cũng có thể phát triển công việc để tìm kiếm khách hàng cho mình.

Cuối cùng, Bàn Tử đột nhiên có chút nghi ngờ nhìn chằm chằm Trường Tuế: “Làm sao cô lại thiếu tiền như vậy? Có phải thiếu rất nhiều tiền không?”

Trường Tuế khẽ mỉm cười: “Không phải là tôi thiếu rất nhiều tiền. Mà là tôi cần rất nhiều tiền.”

Bàn Tử đột nhiên giật mình nhìn lại. Sau khi ăn xong bữa cơm này, khí sắc cả người Trường Tuế có vẻ tốt hơn không ít, cả người đều có tinh thần hơn.

Trong lòng anh nghĩ thầm, chẳng lẽ bộ dáng tử khí âm trầm lúc nãy chỉ đơn thuần là do đói bụng thôi sao?

Lại nhìn vào một bàn thức ăn đủ cho bảy tám người ăn này bị giải quyết sạch sẽ, tám chín phần mười đều chui cả vào bụng Trường Tuế. Tuy rằng anh cũng gặp được không ít người có sức ăn lớn, nhưng khi tận mắt nhìn thấy vẫn có chút chấn động.

Bàn Tử lúc còn nhỏ béo núc ních. Bàn Tử vốn là biệt danh của ba anh, hàng xóm láng giềng khi đó gọi anh là Tiểu Bàn. Đến khi anh trưởng thành, biệt danh của ba anh liền tự nhiên được truyền thừa đến cho anh.

*

Năm nay anh vừa qua ba mươi tuổi. Trước đó đã làm không ít nghề, hai năm trước đã trở thành một người đại diện trong một công ty quản lý nghệ sĩ. Anh có đầu óc linh hoạt, lại biết cách làm người nên làm công việc này cũng không tệ lắm. Năm trước một nghệ sĩ do anh làm đại diện được chọn đóng vai nữ số hai trong một bộ phim chiếu mạng. Do biết cách lấy lòng người ta nên cũng nổi tiếng một phen.

Công ty phát triển không tồi, lúc này đang muốn tìm thêm vài người mới, lại không nghĩ đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi tìm được chẳng tốn công.

Bàn Tử thừa dịp rèn sắt khi còn nóng, trực tiếp mang Trường Tuế đến công ty gặp ông chủ.

Khuôn mặt của Trường Tuế đương nhiên không có vấn đề gì. Lúc cô không đói bụng thì cũng có vài phần nhân khí. Ngược lại khi ông chủ nghe đến tên Trường Tuế thì lại có vẻ hứng thú hơn.

“Khương Trường Tuế? Làm sao lại đặt tên như thế này?”

Bàn Tử cười ha hả nói: “Chính là sống lâu trăm tuổi đấy, cái tên này rất tốt, rất đặc sắc, đảm bảo người ta chỉ cần nghe một lần đã có thể nhớ kỹ rồi.”

Ông chủ gật đầu: “Đúng là rất đặc biệt.”

Ông chủ đã phỏng vấn xong rồi, liền nhìn đến bản hợp đồng.

Bàn Tử vỗ ngực cam đoan: “Cô yên tâm, ông Tôn cũng giống như ông nội của tôi vậy. Cô là thân thích của ông Tôn nên cũng xem như là thân thích của tôi, anh Bàn này tuyệt đối sẽ không lừa gạt cô đâu. Đây chính là điều kiện tốt nhất cho người mới rồi đấy!”

Những lời này của Bàn Tử là hoàn toàn thật lòng. Khi còn bé ba mẹ anh bận rộn làm ăn, mấy người lớn trong nhà cũng đã qua đời hết nên đem anh ném qua nhờ lão Tôn chăm sóc. Lão Tôn thực sự giống như ông nội của anh. Lúc hai người đến đây lão Tôn đã đặc biệt dặn dò anh, muốn anh phải chăm sóc Trường Tuế cho tốt.

Hơn nữa ba anh vẫn luôn coi Khương Tô là ân nhân cứu mạng, Trường Tuế lại là đệ tử của Khương Tô, nhìn đến tầng quan hệ này, anh cũng không thể hãm hại cô được.

Còn có thêm một điều, anh đối với Trường Tuế luôn có một cái gì đó hơi sờ sợ. Trong lòng luôn có một cảm giác mãnh liệt rằng nếu lừa cô sẽ phải nhận lấy hậu quả vô cùng thảm thiết.

Trường Tuế đọc nhanh như gió xem hết hợp đồng rồi ký tên của mình xuống.

Bởi vì tầng quan hệ của Khương Tô, Trường Tuế đối với lão Tôn cực kỳ tín nhiệm, mà lão Tôn đã dặn riêng cô rằng Bàn Tử là người có thể tin tưởng được.

Nếu như thật sự lừa cô, cô cũng sẽ có thủ đoạn để lừa trở về.

……

Cứ như vậy, Trường Tuế trở thành một nghệ sĩ ký hợp đồng với công ty giải trí Nhạc Văn.

Công ty giải trí Nhạc Văn đã thành lập được năm năm, đã ký hợp đồng với hơn ba mươi nghệ sĩ. Hiện tại còn ở lại công ty cũng chỉ còn lại có tám người.

Nghệ sĩ tuyến một chân chính không có một ai, tất cả đều là tuyến hai tuyến ba cùng với những nghệ sĩ tuyến mười tám ở trong các đoàn làm phim đóng mấy vai đánh nước tương múc nước rửa mặt. Thậm chí ngay cả người mới như Trường Tuế còn chưa xuất đạo nên chưa được tính là tuyến nào.

Hợp đồng đã ký xong, Bàn Tử trực tiếp dẫn cô đi chụp ảnh tuyên truyền quảng cáo. Bộ ảnh này sẽ giao cho phòng kinh doanh xử lý dùng để làm sơ yếu lý lịch gửi cho mấy đoàn làm phim.

Trước khi chụp ảnh tuyên truyền thì cần phải hóa trang tạo hình cái đã.

Chuyên viên trang điểm được gọi đến để trang điểm cho Trường Tuế.

Chuyên viên trang điểm là một anh chàng khoảng hai mươi tuổi, khuôn mặt có vẻ thanh tú, đối với gương mặt của Trường Tuế lại có cảm giác không biết nên xuống tay ở chỗ nào.

“Tôi làm chuyên viên trang điểm nhiều năm như vậy nhưng cô là người có làn da đẹp nhất mà tôi từng thấy đấy. Làn da này vừa trắng vừa mịn, chẳng cần quét phấn gì cho nhiều, chỉ cần chỉnh mấy nét ở trên lông mày này với quệt ít son nữa là ổn rồi.”

Trường Tuế lúc này đã ăn no nên tính tình vô cùng tốt, miệng ngọt ngào nói: “Cảm ơn anh.”

Thợ trang điểm cười khanh khách: “Ngoại hình đã xinh đẹp rồi mà còn lễ phép như vậy nữa, nhất định sau này tiền đồ vô lượng.”

Trường Tuế mím môi cười, cố tình bỏ qua hai cái tai thỏ thật dài trên đỉnh đầu của anh ta: “Cảm ơn lời tốt của anh.”

Quả nhiên thành phố lớn có khác, yêu quái nhiều hơn hẳn so với cái thành phố nhỏ mà cô ở. Lúc cô vừa mới đến thành phố Bắc đã gặp được hai con yêu quái. Con thụ yêu lần trước còn có vẻ hoang dã nhưng con thỏ yêu này lại hoàn toàn mang hình người, hành vi cử chỉ cũng giống con người như đúc.

Nghe nói trụ sở Cục quản lý yêu quái cũng đặt tại thành phố Bắc này.

Chuyên viên trang điểm ngồi trước mặt Trường Tuế để vẽ lông mi đột nhiên hít hà nói: “Cô dùng loại nước hoa nào vậy? Mùi thơm quá, là nhãn hiệu gì thế?”

Trường Tuế vô thức ngửi ngửi, chỉ nghe thấy mùi nước hoa từ trên người chuyên viên trang điểm mà thôi nên cô nói: “Tôi không dùng nước hoa.”

Trang điểm xong, cô được dẫn đi chụp ảnh tuyên truyền.

Thời điểm lúc Trường Tuế mặt không có biểu tình chính là một gương mặt bi quan chán đời tiêu chuẩn. Khi nhìn thẳng vào ống kính, một đôi mắt đen kịt giống như có thể trực tiếp xuyên qua ống kính nhìn thẳng vào người ở phía sau. Nhưng hết lần này đến lần khác khi cười rộ lên thì bên khóe miệng lại hiện ra hai cái lúm đồng tiền nho nhỏ lại trở thành gương mặt vui vẻ sáng lạn.

Gương mặt của cô vẫn có nét trẻ con, hơn nữa chiều cao khó khăn lắm mới được 1m60, tay chân mảnh khảnh. Mặc dù đã mười chín tuổi nhưng nhìn qua lại giống như vị thành niên.

Cô thật sự rất ăn ảnh, chụp kiểu gì cũng đẹp, nhiếp ảnh gia vô cùng hài lòng, rất nhanh liền chụp xong hai bộ ảnh.

Làm xong hết thảy, kế tiếp chính là chờ cơ hội thử vai.

…..

Chờ trong ba ngày.

Bàn Tử đặc biệt kích động gọi điện đến cho Trường Tuế nói là đã lấy được một cơ hội thử vai rồi.

“Nghe nói là đạo diễn Tần Diệu Văn nhìn thấy ảnh chụp của cô nên đã tự mình yêu cầu cô đến thử vai! Mặc dù chỉ là một nhân vật chỉ xuất hiện vài phút thôi nhưng có thể xuất hiện trên phim của đạo diện Tần Diệu Văn vài phút, cho dù chỉ là lộ mặt thôi, cũng đã đủ trâu bò rồi!” Bàn Tử vừa lái xe vừa đặc biệt kích động nói: “Lát nữa lúc thử vai cô đừng quá khẩn trương…”

“Răng rắc”. Trường Tuế cắn một thanh socola dài.

Bàn Tử đột nhiên quay đầu liếc nhìn cô, trên gương mặt cô gái nhỏ này không hề có một chút gì gọi là khẩn trương hết, anh nghi ngờ hỏi một câu: “Có phải cô không biết Tần Diệu Văn không?”

Trường Tuế gật đầu: “Không biết.”

Bàn Tử: “…..”

Sau đó, Bàn Tử liền phổ cập kiến thức cho Trường Tuế một chút về lai lịch của Tần Diệu Văn.

Tần Diệu Văn hiện nay là một trong những đạo diễn nổi tiếng ở trong nước, ở nước ngoài cũng tiếng tăm lừng lẫy. Mấy diễn viên tham gia trong bộ phim ông ta sản xuất đã mấy lần giành được danh hiệu ảnh đế, ảnh hậu. Ông ta liên tục đứng đầu trong bảng xếp hạng đạo diễn mà các diễn viên muốn hợp tác nhất.

Bàn Tử nói đến miệng đắng lưỡi khô, lại hỏi tiếp: “Vậy còn Hạ Luật? Chắc là cô cũng biết Hạ Luật phải không? Cậu ta chính là diễn viên đảm nhận vai nam chính trong bộ phim này.”

Trường Tuế nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.

Bàn Tử: “…Quên đi, sau này lại nói cho cô biết vậy.”

……

Bàn Tử dẫn theo Trường Tuế đến trước quầy lễ tân ghi danh, sau đó được mời vào trong.

Họ được đưa đến phòng trà.

Bàn Tử vừa định đưa tay gõ cửa thì cửa đã bị mở ra từ bên trong.

Một thân ảnh cao gầy mặc áo khoác màu đen, đội mũ lưỡi trai màu đen từ bên trong bước ra.

Trường Tuế vừa ngẩng đầu lên, liền cùng với người từ bên trong đi ra đối mặt.

Phía dưới vành mũ, chính là một đôi mắt hình dạng rất đẹp. Hàng mi dày rậm rủ xuống, chỉ mới liếc mắt nhìn vào, liền cảm thấy rất sâu, sâu thẳm mà không có gợn sóng, chỉ có một mảnh tĩnh mịch lạnh như băng, ngay cả ánh mắt cũng thật lạnh.

Chỉ là một cái liếc mắt nhàn nhạt như vậy rồi anh ta liền chuyển ánh mắt đi, mặt không một chút thay đổi lướt qua bên cạnh Trường Tuế.

Trường Tuế ngửi thấy mùi trên người anh ta, mát lạnh, sạch sẽ, rất dễ chịu, giống như tuyết.

Sau đó, cô liền nghe thấy âm thanh có vẻ kinh ngạc của Bàn Tử:

“Hình như đó là Hạ Luật.”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 2"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

xuyen-khong-ve-co-dai-ta-ga-cho-nong-phu-lam-kieu-the.jpg
Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
29 Tháng mười một, 2024
phu-quan-la-do-doan-tu.jpg
Phu Quân Là Đồ Đoạn Tụ
2 Tháng 12, 2024
sau-khi-bi-cam-sung-toi-trung-sinh-roi.jpg
Sau Khi Bị Cắm Sừng Tôi Trùng Sinh Rồi
24 Tháng 1, 2025
van-nhan-me-quang-hoan-2-convert.jpg
Vạn Nhân Mê Quang Hoàn 2 Convert
21 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online