Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 15

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 15
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 15: Dục vọng bảo hộ

Trong lúc Lưu Doanh vẫn còn đang choáng váng thì Trường Tuế đã nói lời chào tạm biệt cô, sau đó đẩy cửa bước vào.

Lưu Doanh vẫn còn đang đứng ở con ngõ nhỏ, trong vô thức cô đưa tay sờ lên chiếc bùa hộ mệnh trên ngực, trong bóng đêm tối tăm vẻ mặt cô ấy bị che lấp không nhìn rõ.

Tài xế đang ngồi trong xe đợi mãi, một lúc sau vẫn chưa thấy Lưu Doanh lên xe liền bước xuống xe hỏi cô, lúc này Lưu Doanh mới hồi phục lại tinh thần, ánh mắt bối rối liếc nhìn cánh cửa rồi xoay người lên xe rời đi.

……

Tần Diệu Văn bây giờ cực kỳ tin tưởng Trường Tuế, ngay cả ngày đầu tiên bấm máy quay phim, ông cũng đặc biệt hỏi thăm Trường Tuế.

Bà Tần cũng nói cụ thể với Trường Tuế trên WeChat rằng sau khi bàn bạc với gia đình, bà đã quyết định không bán căn nhà đó đi.

Vốn dĩ nơi đây là hiện trường của một vụ án mạng nên ngôi nhà này cũng coi như là một hung trạch* rồi.

* Hung trạch: Là nơi không ai muốn ở và dám ở, là một nhà đầy hung khí.

Ngày đó, cảnh sát từ trong ngôi nhà này đào ra được hai bộ hài cốt, cộng thêm bà cụ Tần cũng vừa qua đời trong chính ngôi nhà này.

Hàng xóm quanh khu vực đó cũng đồn thổi, không biết căn nhà này đã bị lời nguyền gì.

Cho dù là tính đến chuyện bán nó đi thì cũng chưa chắc đã bán được nó. Nếu bán được, e rằng cũng bị lỗ rất nhiều.

Hơn nữa, Trường Tuế nói rằng tất cả “những thứ bẩn thỉu” trong nhà đã bị đuổi sạch ra ngoài, cô ấy còn nói rằng căn nhà này có phong thủy rất tốt, có thể trấn áp được tà khí trong ngôi nhà. Hơn nữa căn nhà này đối với họ mà nói, họ đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết với nó. Vì thế họ liền dứt khoát giữ lại không bán nữa.

Đoàn làm phim sau khi khởi quay, vì suy xét đến việc Trường Tuế là một người mới thuần túy, cho nên Tần Diệu Văn đã yêu cầu Trường Tuế đến đoàn phim trước mấy ngày để làm quen với cách làm việc của đoàn phim như thế nào.

Trước khi Trường Tuế gia nhập vào đoàn làm phim, Bàn Tử đã tuyển cho cô một trợ lý.

Trong tay Bàn Tử còn dẫn dắt rất nhiều nghệ sĩ khác, cho nên Bàn Tử đã tuyển riêng cho Trường Tuế một trợ lý đi theo để chăm sóc cho cô trước.

Trợ lý là một cô gái hơn Trường Tuế hai tuổi, tên là Trương Nhã Đình.

Diện mạo của cô ấy cũng rất thanh tú, ăn mặc theo kịp với xu hướng thời trang hiện nay. Tính ra thì cô ấy cũng là một mỹ nhân, khi cô ấy đi cùng với Trường Tuế, nếu không nhìn mặt, thì trông cô ấy giống một ngôi sao hơn.

Trường Tuế luôn mặc các loại áo phông dài tay, hoặc áo hoodie kín đáo. Bởi vì thể chất của cô không thể phơi nắng trong thời gian dài cho nên cô có thói quen thường xuyên mặc áo dài tay.

Đi theo đoàn phim, Trường Tuế không dùng đến chiếc vali mà Bàn Tử đã chuẩn bị cho cô, thay vào đó cô mang theo chiếc ba lô to màu đen của mình. Bản thân trợ lý cũng mang theo hai chiếc vali nên cô ấy cũng không có ý định sẽ mang ba lô giúp cho Trường Tuế.

Từ khi còn là một đứa trẻ Trường Tuế đã có thói quen tự mình làm những việc riêng cho mình mà không cần ai giúp đỡ, và cũng cảm thấy điều đó không có gì là sai.

Mặc dù công ty rất xem trọng đến việc phát triển hình ảnh trong tương lai cho Trường Tuế nhưng công ty cũng có hơn chục nghệ sĩ khác, Trường Tuế dù sao cũng chỉ là một người mới vào nghề, nếu chiếu cố cho cô ấy quá mức sẽ khiến các nghệ sĩ khác trong công ty tỏ ra không hài lòng.

Vì vậy công ty cũng không cấp xe riêng cho Trường Tuế, tài xế lái xe chở Trường Tuế đến khách sạn nơi đoàn làm phim ở liền rời đi.

Trương Nhã Đình kéo hai chiếc vali của cô ấy đi phía trước. Hôm nay trời nhiều mây, Trường Tuế cũng không cầm dù, cô chậm rãi đi phía sau với chiếc ba lô mang trên lưng.

Khi Trường Tuế vừa đến trước cửa khách sạn liền chạm mặt Triệu Thần An cùng hai người trợ lý của anh ta, lần lượt bước ra khỏi cửa khách sạn.

Trường Tuế mang trên lưng một chiếc ba lô có kích thước còn to hơn cả người cô ấy, thật sự quá dễ nhận ra. Hơn nữa cô còn ăn mặc rất giản dị, trông cô ấy không giống như một diễn viên đang tham gia đóng phim mà giống với một người đi du lịch ba lô quanh năm. Mặc dù trợ lý của Triệu Thần An không quen biết cô nhưng vẫn ngạc nhiên đưa mắt nhìn cô ấy, chủ yếu là vì thân hình cô quá bé nhỏ mà lại có thể mang một chiếc ba lô to như vậy, nhìn vào cũng cảm giác rất nặng nề.

Trường Tuế nhìn thấy Triệu Thần An, bước chân liền dừng lại rồi nở một nụ cười với anh ấy: “Chào Thầy Triệu.”

Khi Triệu Thần An nhìn thấy Trường Tuế, rõ ràng bước chân của anh ấy có vẻ chậm chạp hơn, sau đó dừng lại, khẽ gật đầu hỏi: “Sao chỉ có một mình cô ở đây? Người trong công ty cô đâu hết rồi?” Nói xong liền đưa mắt ra hiệu cho người trợ lý bên cạnh.

Trợ lý lập tức bước tới trước nói: “Đưa ba lô cho tôi, tôi sẽ mang lên giúp cô.”

Mặc dù chiếc ba lô này đối với cô mà nói cũng không phải là quá nặng nhưng Trường Tuế cũng không từ chối lòng tốt của Triệu Thần An, cô dỡ chiếc ba lô xuống và đưa cho trợ lý của Triệu Thần An, sau đó nói: “Trợ lý của tôi đã lên trước rồi.” Rồi nói với người trợ lý: “Ba lô của tôi hơi nặng.”

“Không sao, tôi xách được mà.” Trợ lý nói rồi cầm lấy ba lô của Trường Tuế. Anh ta vốn cho rằng chiếc ba lô này sẽ không quá nặng, dù sao thì Trường Tuế trông yếu ớt như vậy thì cũng không thể nào mang một chiếc ba lô quá nặng. Kết quả là khi anh ta vừa nhận lấy chiếc ba lô, thì cả người anh ta đã bị sức nặng của ba lô nhấn chìm, tức khắc sắc mặt của anh ta liền đỏ bừng, có chút xấu hổ.

Triệu Thần An liếc mắt nhìn, sau đó nói với Trường Tuế: “Anh ta đưa cô lên, tôi đi trước.”

Trường Tuế ngoan ngoãn nói: “Dạ vâng, cảm ơn thầy Triệu.”

Triệu Thần An liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó bước ra ngoài.

Người trợ lý giúp Trường Tuế mang ba lô lên đến tầng mười tám, kết quả là Trương Nhã Đình không có ở đó.

Phòng khách sạn mà Trường Tuế ở là loại phòng Deluxe, còn phòng của trợ lý là phòng Standard, hai người không ở cùng một tầng. Trường Tuế nghĩ rằng Trương Nhã Đình cần lên phòng mình trước để cất hành lý, liền nói với trợ lý của Triệu Thần An đặt ba lô của cô ở trước cửa là được rồi.

Trợ lý của Triệu Thần An giúp cô đặt ba lô ở trước cửa rồi rời đi trước.

Trường Tuế đứng ở cửa chờ Trương Nhã Đình, đợi mười phút cũng không thấy cô ấy đi lên.

Cô không có cách gì để liên lạc với Trương Nhã Đình, lại không biết cô ấy ở phòng nào nên chỉ có thể đứng một chỗ chờ cô ấy, kết quả Trương Nhã Đình thì không thấy đâu, thay vào đó người cô gặp lại là Hạ Luật.

Hạ Luật một mình bước ra từ phòng bên cạnh phòng của Trường Tuế.

Anh ta mặc một chiếc áo hoodie màu đen, như thể anh ta vừa mới ngủ dậy còn chưa được sửa soạn, tóc tai rối bù. Khoảnh khắc nhìn thấy Trường Tuế, anh ta có chút sửng sốt, nhưng rồi anh ta nhanh chóng khôi phục lại vẻ mặt lạnh như băng đi, ngang qua Trường Tuế mà trên khuôn mặt không chút biểu cảm nào.

Ngay khi anh ta sắp đi ngang qua người cô, Trường Tuế đột nhiên gọi tên anh ta: “Hạ Luật.”

*

Hạ Luật tiến một bước, ánh mắt anh ta lướt qua theo vòng cung trên khuôn mặt.

Anh ta có một đôi mắt biết nói.

Anh ta dùng đôi mắt của mình để thể hiện lời nói: “?”

Trường Tuế giương đôi mắt, cười tủm tỉm: “Tôi họ Khương, gọi là Trường Tuế, Trường Tuế trong nghĩa sống lâu trăm tuổi.”

Hạ Luật: “……”

Trường Tuế nhìn anh ta: “Tôi chỉ muốn nói với anh như vậy, tạm biệt.” Cô nói, rồi còn nhiệt tình vẫy tay chào anh ta.

“……” Hạ Luật im lặng một lúc, không nói gì, lập tức rời đi.

Hạ Luật đi được một lúc thì Lưu Doanh và trợ lý của cô ấy từ phía khác của hành lang mở cửa bước ra. Trong nháy mắt khi Lưu Doanh nhìn thấy Trường Tuế, cô sững sờ một lúc, vẻ mặt có chút mất tự nhiên nhưng cũng nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường, đi tới chào hỏi cô: “Trường Tuế, cô cũng vào đoàn phim rồi sao?”

Trường Tuế nói: “Đạo diễn Tần bảo tôi nên đến đây trước hai ngày để học hỏi.”

Lưu Doanh gật đầu nói: “Cũng phải, cô trước đây chưa bao giờ tham gia cùng đoàn phim, nên đến học hỏi một chút cũng tốt.” Nói xong, cô đưa mắt nhìn chiếc ba lô to màu đen ở trước mặt Trường Tuế: “Sao cô còn chưa vào phòng?”

Trường Tuế nói: “Chìa khóa phòng của tôi ở chỗ trợ lý, cô ấy về phòng của mình trước, hình như đã quên mất tôi ở đây rồi.”

Lưu Doanh có chút bất đắc dĩ: “Trợ lý của cô sao chẳng đáng tin cậy gì cả vậy? Cô đợi ở đây bao nhiêu lâu rồi?”

Trường Tuế suy nghĩ một lúc: “Mười mấy phút?”

Lưu Doanh lập tức cau mày lại: “Sao cô không gọi điện cho cô ấy?”

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, Trương Nhã Đình đang từ trong thang máy bước ra, liền đi đến: “Thật sự xin lỗi, tôi quên mất là chìa khóa của cô đang ở chỗ tôi, trời nóng quá, tôi về phòng tắm xong mới nhớ ra.” Cô ấy nói xong, nhìn thấy Lưu Doanh, ánh mắt của cô ấy sáng bừng lên: “A! Lưu Doanh! Trời ơi, năm ngoái tôi xem bộ phim đó của cô, tôi rất thích cô!”

Lưu Doanh miễn cưỡng nhếch khóe miệng lên: ‘Cảm ơn.”

Trương Nhã Đình thuận tay đưa chìa khóa phòng cho Trường Tuế, sau đó tiếp tục nói chuyện với Lưu Doanh: “Xin hỏi, cô có thể ký tên cho tôi được không?”

Trường Tuế nhận chìa khóa liền đi mở cửa.

Lưu Doanh nhìn thấy cảnh này, có chút bất mãn cau mày, sau đó hỏi Trương Nhã Đình: “Cô là trợ lý của Trường Tuế phải không?”

Trương Uyển Đình lập tức nói: “Đúng vậy.”

Lưu Doanh hỏi: “Trước khi cô được nhận vào đây có phải là cô chưa được đào tạo qua không? Không ai dạy cho cô cách làm một người trợ lý cho nghệ sĩ thì phải như thế nào à?”

Trương Nhã Đình sửng sốt, ngay sau đó trên khuôn mặt lộ ra một vẻ ngượng ngùng, khẽ cắn môi.

Trường Tuế vừa định xách ba lô đi vào, nghe thấy những lời nói của Lưu Doanh, cũng có chút kinh ngạc nhìn về phía cô ấy.

“Trường Tuế, cô cùng tôi đi đến đoàn phim đi, nơi này cứ để cho trợ lý của cô thu dọn là được rồi.” Lưu Doanh nói xong, liền kéo cánh tay mà Trường Tuế đang xách chiếc ba lô, lấy chiếc ba lô đặt xuống: “Đi thôi.”

Trường Tuế có chút ngơ ngác khi bị cô ấy kéo đi.

“Cô là nghệ sĩ hay cô ta là nghệ sĩ vậy? Bản thân cô ta thì đi tắm, còn bỏ mặc cô đứng đợi ở nơi này, cô ta không có một chút tinh thần trách nhiệm nào cả. Đến đây rồi cũng không biết là nên mở cửa cho cô trước mà còn đứng nói chuyện với tôi, cầm chìa khóa phòng đưa cho cô, cũng không giúp cô mang hành lý vào. Trợ lý cho nghệ sĩ cần chạy tới chạy lui, cô ta lại mang đôi giày cao gót cao như vậy. Cô ta đến đây để làm nghệ sĩ hay làm trợ lý hả?” Khi Lưu Doanh bước vào thang máy, cô ấy bắt đầu mắng mỏ cô ta, cô ấy nhìn Trường Tuế một cách bất mãn nói: “Cô cũng vậy, cô thật ngốc, sao cô không có một chút phản ứng nào cả vậy.”

Trường Tuế bị cô ấy nói liền có chút ngượng ngùng, đưa tay gãi gãi phần da phía dưới tai, cười nói: “Tôi quen rồi.”

Cô không phải là Khương Tô.

Khương Tô luôn quen với việc được người khác hầu hạ.

Khi cô ở trong viện phúc lợi, đã phải học cách tự làm mọi việc một mình, nếu không làm tốt, là sẽ bị mắng, bị đánh.

Cô luôn là người làm mọi việc tốt nhất, bởi vì cô sợ bị mắng, cũng sợ bị đánh.

Rồi khi cô ở bên cạnh Khương Tô, cô cũng luôn ý thức xem mình như một người đệ tử trung thành hầu hạ Khương Tô, chỉ vì cô sợ mình lại bị bỏ rơi lần nữa.

Đến khi vào chùa, vì cô có bối phận cao, tuổi còn nhỏ, hơn nữa lại là con gái, nên mọi người trong chùa từ trên xuống dưới đều nuông chiều cô, không để cho cô làm bất cứ việc gì, nhưng bản thân cô cũng đã quen với những việc tay chân trước đây, vì vậy cô luôn tìm cho mình một số công việc để làm.

Nó dường như đã trở thành một thói quen.

Lưu Doanh nghe cô nói xong liền hiểu nhầm, cho rằng Trường Tuế nói cô ấy đã quen là quen với thái độ như vậy của Trương Nhã Đình.

Cô ấy nhìn Trường Tuế, nhìn thấy nụ cười dễ thương có chút bẽn lẽn trên khuôn mặt của cô, càng khẳng định rằng suy đoán của mình là đúng.

Ngày hôm đó, sau khi Trường Tuế vạch trần bí mật của cô, cô ấy vốn cho rằng Trường Tuế là một người rất lợi hại. Nhưng bây giờ xem ra là cô ấy đã nhìn sai, Trường Tuế có lẽ chỉ giỏi một lĩnh vực nào đó, còn trong đời sống, cô vẫn là một cô bé chưa biết gì, đến cả trợ lý cũng dễ dàng bắt nạt cô.

Khách quan mà nói, thật sự thì diện mạo của Trường Tuế quá có tính lừa gạt. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, biểu cảm trên khuôn mặt lạnh lùng và xa cách, nhưng khi cười, trông cô rất dễ thương và dịu dàng, rất có sức hấp dẫn, hơn nữa thân hình gầy gò và nhỏ bé, rất dễ dàng khơi dậy dục vọng bảo hộ của người khác.

Dục vọng bảo hộ này không phân biệt giới tính, bất kể là nam hay nữ.

Cũng giống như Lưu Doanh lúc này, trong lòng cô ấy tràn đầy khát vọng muốn bảo vệ Trường Tuế, ánh mắt cô dịu dàng, không nhịn được lại giơ tay xoa đầu Trường Tuế, nói: “Không sao đâu, có chị ở đây rồi.”

Trường Tuế có chút hoang mang nhìn cô ấy.

Ừm?

Chuyện gì đã xảy ra sao?

Sao luôn cảm thấy, dường như có chút hiểm lầm nào đó ở đây nhỉ?

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 15"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

ve-nguoi-toi-yeu.jpg
Về Người Tôi Yêu
24 Tháng 1, 2025
luyen-tong-van-nguoi-ngai-bien-my-sau-bon-ho-hoi-tiec-khong-kip-chin-menh-yeu-tinh-convert.jpg
Luyến Tổng Vạn Người Ngại Biến Mỹ Sau, Bọn Họ Hối Tiếc Không Kịp Chín Mệnh Yêu Tinh Convert
22 Tháng mười một, 2024
luc-em-toi-co-mua.jpg
Lúc Em Tới Có Mưa
18 Tháng 10, 2024
bon-cung-khong-the.jpg
Bổn Cung Không Thể
30 Tháng 3, 2025

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online