Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 12

  1. Home
  2. Bà Cốt Giới Giải Trí
  3. Chương 12
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 12: Cô ấy rất đáng thương

Khi Bàn Tử quay trở lại xe, anh hoàn toàn không thể khống chế được tâm tình kích động phấn khích của mình. Khóe miệng anh nhếch lên, suýt chút nữa kéo dài ra tận sau gáy: “Vừa rồi cô có nhìn thấy không? Lúc mà nước mắt cô vừa chảy ra thì mặt của phó đạo diễn cũng đơ ra luôn! Tôi nói cho cô biết, kỹ thuật diễn xuất này của cô chính là trời sinh ra để cho cô ăn bát cơm này, cô biết cái này gọi là gì không? Cái này gọi là ông trời ban thưởng bát cơm cho cô đó! Nhân vật này chắc chắn thuộc về cô rồi, chúng ta trở về đợi thông báo đi.”

Trường Tuế cứ thế im lặng một lúc lâu, dòng suy nghĩ của cô bỗng chốc trôi đi rất xa.

Cô nghĩ đến thời điểm lúc mới bắt đầu, cô rất dễ bị cuốn vào cảm xúc và cuộc sống của những người này đến nỗi bị mắc kẹt không cách nào có thể dứt ra được. Khi đó cô còn rất nhỏ, cô không biết mình phải giải quyết nó như thế nào, cũng không có một ai hiểu, đồng cảm và bằng lòng giúp đỡ cô. Hơn nữa bản thân con người cô với những người bình thường khác lại không giống nhau, cô dần dần thu mình lại và sống nội tâm hơn, thể hiện ra bên ngoài một vẻ thành thục hơn rất nhiều so với các bạn bè cùng trang lứa.

Lúc đó cô còn chưa học được cách che dấu “sự khác biệt” của mình, cô thường nói chuyện một mình với “không khí” và cảm thấy rất kỳ quái rằng tại sao người khác không thể nhìn thấy những gì mà cô đang nhìn thấy.

Người lớn thì luôn chỉ trỏ trước mặt cô, biểu hiện trên khuôn mặt của những người đó đều giống nhau, họ luôn kiêng kị, sợ hãi, chán ghét, như thể cô là một thể loại nào đó rất đáng ghét, sợ cô làm vấy bẩn họ.

Trẻ con thì cũng không muốn chơi cùng cô, tất cả đều ghét bỏ cô, và luôn bắt nạt cô. Khi ở trong huyện nhỏ đó, trẻ con đều thiếu sự giáo dục, bọn chúng thể hiện sự xấu xa của mình lên chính con người cô không một chút lưu tình. Bọn chúng gọi cô là một con quái vật, gọi cô là đứa trẻ mồ côi, thậm chí có những lúc cô còn quên luôn cái tên của chính mình.

Bọn chúng đập phá cặp sách của cô, viết cả những câu chửi thề mà chúng biết lên trên bàn học của cô, bỏ những con sâu, những con côn trùng, kể cả con rắn bị nghiền nát chết trên đường vào bàn học của cô. Thậm chí có những người còn giả vờ kết thân để làm bạn với cô, để rồi sau khi lừa gạt lòng tin của cô thì lừa cô đến một ngôi nhà ma bị bỏ hoang và nhốt cô vào bên trong đó.

Cô bị nhốt trong ngôi nhà ma bị bỏ hoang đó suốt hai ngày hai đêm, không một ai đến tìm cô hết. Trong lòng cô biết chắc là nhất định sẽ có người phát hiện ra cô bị mất tích, chỉ là họ không muốn đến tìm cô mà thôi, trên đời này, không một ai quan tâm để ý đến cô cả.

Cô cuộn mình lại, ôm hai đầu gối của chính mình, ngồi co ro trong một góc tường. Cô nghĩ, giá như mình có thể chết đi thì tốt biết bao, vì dù sao trên thế giới này cũng chẳng một ai quan tâm hay để ý đến sự tồn tại của cô hết.

Cho đến khi cô được Khương Tô đi ngang qua và phát hiện.

Đến tận bây giờ cô còn nhớ rất rõ câu nói đầu tiên khi Khương Tô nói, giống như bà ấy đang hỏi cô nhưng cũng giống như tự lẩm bẩm một mình: “Là bị vứt bỏ à?”

Khương Tô nhặt cô về.

Trong một thời gian rất dài, cô là một con quái vật nhỏ không gia đình, không người thân bạn bè, thậm chí cô còn ghét bỏ ngay cả chính bản thân mình, xem mình như một con quái vật.

Cho đến khi cô gặp được Khương Tô.

Khương Tô đưa cô rời khỏi ngôi nhà bị bỏ hoang đó.

Khương Tô đã dạy cho cô biết cách sử dụng năng lực của chính mình như thế nào.

Bà ấy còn đặt cho cô một cái tên mới.

Trường Tuế, Trường Tuế, nghĩa là sống lâu trăm tuổi.

Để không trở thành người bị vứt bỏ, cô dường như lao vào làm hết tất cả mọi việc.

Khi Khương Tô hỏi cô rằng cô có muốn học một vài bản lĩnh của bà ấy hay không, cô gật đầu mạnh mẽ mà không một chút do dự.

Khương Tô trở thành sư phụ đầu tiên của cô.

Sau đó, vì muốn bảo toàn tính mạng cho cô, Khương Tô đã đưa cô đến chùa Thanh Sơn.

Khương Tô đã nói chuyện với đại sư Tuệ Viễn suốt cả buổi chiều, ngay sau đó cô trở thành đệ tử của đại sư Tuệ Viễn.

Trường Tuế ở nơi đó, có một người sư phụ chín mươi tuổi, có đại sư huynh lớn hơn cô cả mấy chục tuổi, còn có sư điệt lớn hơn cô mười mấy tuổi.

Khi đó cô chỉ mới mười tuổi, đệ tử của các sư huynh còn lớn tuổi hơn cả cô. Mặc dù cô tuổi nhỏ nhưng chức phận lại lớn, hơn nữa lại còn là con gái, cô dường như trở thành linh vật trong chùa.

Ngay cả những sư huynh ngoài mặt luôn nghiêm khắc với cô nhưng thật ra lại rất nuông chiều cô.

Đệ tử của các sư huynh không để cô làm bất cứ việc gì, có cái gì tốt đẹp cũng đều dành cho cô một phần.

Ban đầu cô cũng rất sợ bị họ phát hiện ra “sự khác biệt” của cô.

Cô rất cẩn thận để che giấu bản thân mình.

Lần đầu tiên, khi cô không cẩn thận đã để lộ ra một mặt khác của mình, cô run lên vì sợ hãi và khuôn mặt đầy nước mắt, đó là lần đầu tiên cô khóc kể từ khi cô nhận biết được con người mình.

Toàn bộ hòa thượng trong chùa Thanh Sơn đều rất hoảng sợ, các sự huynh và sư điệt đều vây quanh cô, liên tục giải thích với cô rằng họ tuyệt đối sẽ không bao giờ xua đuổi cô, hơn nữa còn lập nên lời thề son sắt, bảo đảm họ chẳng sợ cô chút nào.

“Đệ tử của Phật môn, lẽ nào lại sợ yêu ma quỷ quái? Tiểu sư muội, cô cũng đừng nên sợ.” Sư huynh Thanh Minh, người ở đằng sau phụ trách công việc bếp núc vuốt đầu cô, nói như vậy với cô.

Cô với vẻ mặt non nớt ngơ ngác nhìn sư huynh ấy, hỏi: “Các huynh sẽ không đuổi muội đi sao?”

Sư huynh Thanh Minh cười: “Chùa Thanh Sơn là nhà của muội, không ai có quyền đuổi muội ra khỏi nhà cả.”

Đây là lần đầu tiên, cô có một nơi để gọi là nhà, một nơi mà cô sẽ không bị xua đuổi.

Ngoài ra còn có một nhóm người xem nhau như người trong một gia đình.

Họ đối với cô đơn thuần chỉ là tò mò về điều “đặc biệt” đó của cô, ngoài ra không một chút chán ghét hay sợ hãi, thậm chí dù chỉ là điều nhỏ nhất họ cũng không có gì khiến cho cô có cảm giác rằng cô không giống họ.

Cô cứ thế mà lớn lên trong môi trường như vậy, từ từ học cách coi mình như một người bình thường, và cũng từ từ học cách sống chung với những ký ức, cảm xúc không thuộc về cô, nhưng trái lại nó luôn tồn tại trong tâm trí cô.

Nghĩ đến chùa Thanh Sơn, khóe miệng của Trường Tuế không khỏi nở nụ cười tươi rói.

Cô đã trải qua vô số tháng ngày yên bình nhưng rất hạnh phúc ở nơi đó, cho dù cô có đi đâu đi chăng nữa thì trong trái tim cô vẫn luôn có một nơi để cô luôn hướng về đó là chùa Thanh Sơn.

Chỉ có điều khi cô bị tra tấn bởi những cảm xúc đau đớn và tuyệt vọng đó, thì cô cũng chưa bao giờ nghĩ rằng, một ngày nào đó những điều này sẽ trở thành công cụ cho cô sử dụng.

Cô đột nhiên giơ tay lên, nhìn vào đường chỉ sinh mệnh ngắn ngủi và mờ nhạt trong lòng bàn tay của mình mà chỉ có cô và Khương Tô mới nhìn thấy được, khi nào đường chỉ sinh mệnh này biến mất cũng là lúc mạng sống của cô kết thúc.

Ánh mắt của Trường Tuế trở nên tối sầm, lòng bàn tay cô nắm chặt lại.

Cô cần phải tích góp đủ công đức trước tuổi hai mươi.

Thời gian còn lại dành cho cô cũng không còn nhiều.

*

Khi bà Tần từ chùa Thanh Sơn trở về, bà đã gọi điện riêng cho Trường Tuế để cảm ơn cô.

Cuộc gọi kéo dài gần một tiếng đồng hồ, bà Tần đã dành gần năm mươi phút để ca ngợi chùa Thanh Sơn.

“Ở đó thật sự rất yên tĩnh. Mỗi buổi sáng tôi thức dậy với tiếng chim hót và tiếng chuông thanh bình, cả người tôi trở nên trầm tĩnh, đặc biệt là tôi thật sự đã bình tâm trở lại. Tôi đã đến rất nhiều ngôi chùa, các ngôi chùa hiện nay hầu như đều đã thương mại hóa. Các ngôi chùa giống như chùa Thanh Sơn thật sự rất hiếm, nó không xô bồ, một chút không khí kẻ buôn người bán cũng không có và rất ít khách hành hương đến chùa. Nơi đây quả thực rất thoải mái, môi trường và không khí quá tuyệt vời. Ông Tần và tôi mỗi ngày đều được nghe kinh, sau đó đi tản bộ sau ngọn núi, thật là đã lâu rồi tôi không có cảm giác mình được sống chậm lại như vậy.”

“Còn nữa! Tiểu Khương, lời cô nói chẳng sai chút nào, cơm chay ở chùa Thanh Sơn thật sự ăn rất ngon, đây là lần đầu tiên tôi được ăn bữa cơm chay ngon như vậy! Tôi đã nghĩ mình còn có thể giảm được vài cân, nào ngờ đâu tôi lại tăng cân hơn, tôi và ông Tần rời đi không đành.”

Trương Tuế nghe bà ấy nói, hai mắt khẽ cong lên: “Cơm chay do sư huynh Thanh Minh nấu là ngon nhất.”

Bà Tần nói: “Phải, phải, phải, không biết cơm nấu thế nào mà thơm cực kỳ luôn. Tôi nghe nói gạo đó là do các sư phụ trong chùa thuê ruộng lúa nước dưới chân núi để trồng, là gạo do chính mình trồng lúa mà có, tất cả rau xanh điều do nhà chùa tự trồng. Tôi đã nói rằng chúng tôi là bạn của cô, cô đã giới thiệu chúng tôi đến đây. Ây ya, những vị sư phụ trong ngôi chùa đó rất nhiệt tình và niềm nở với chúng tôi, thậm chí họ còn không cho chúng tôi trả phí sinh hoạt ăn và ở, điều đó khiến chúng tôi cảm thấy rất xấu hổ. Khi rời đi, tôi chỉ có thể cúng dường một ít tiền dầu mè.”

Trong ánh mắt của Trường Tuế hiện lên một sự ấm áp.

Mãi sau này cô mới nhận được điện thoại của các sư huynh trong chùa gọi đến, hóa ra cái gọi là tiền cúng dường dầu mè mà bà Tần nói đó là một triệu đồng.

Bà Tần sau đó như nhớ ra chuyện gì đó buồn cười liền cười nói tiếp: “Ông Tần ngay từ đầu còn thở ngắn than dài, nhưng sau khi ở trong chùa được hai ngày liền thay đổi quan điểm, tâm liền tĩnh trở lại, sau đó ông còn làm quen được với đại sư trụ trì, mỗi sáng sớm thức dậy lập tức đến tìm đại sư trụ trì để uống trà, đàm đạo kinh sách, tôi thấy đại sư trụ trì bị ông ấy làm phiền đến nổi không muốn gặp ông ấy, ha ha ha.”

Bà Tần cất lên tiếng cười sảng khoái ở đầu dây bên kia: “Sau đó, khi rời đi, ông ấy còn thở ngắn than dài, nói đợi quay xong phim, nhất định ông ấy sẽ quay lại chùa ở lâu hơn.”

Trường Tuế cười rồi hỏi: “Sức khỏe của đạo diễn Tần thế nào ạ?”

Bà Tần cười nói: “Nhờ phúc của cô, ông ấy đã khá hơn nhiều rồi. Trước đây ông ấy ăn không ngon, ngủ cũng không yên. Ở trong chùa ông ấy được ăn ngon ngủ yên, tinh thần sảng khoái hẳn lên. Ông ấy lúc này nghiện sống ở trong chùa luôn rồi, đã về đến nhà rồi mà miệng đang còn lẩm bẩm ở đằng kia kìa, nói ở nhà làm gì có nơi nào thoải mái như ở chùa đâu.”

Nghe được những lời từ bà Tần nói thì có thể hiểu được chuyến đi đến chùa Thanh Sơn lần này đối với họ xem ra là vô cùng hài lòng.

Trường Tuế cười nói: “Vậy là tốt rồi.”

Bà Tần cười rồi mời cô: “Lúc nào rảnh cô đến nhà tôi ăn bữa cơm, tôi sẽ đích thân xuống bếp làm cơm mời cô.”

Trường Tuế vui vẻ nói: “Dạ được, có thời gian nhất định tôi sẽ đến.”

Bà Tần nói: “Đúng rồi, tôi quên nói với cô chuyện này, chúng tôi bây giờ đã sống ở chỗ khác, căn nhà trước kia sống, bây giờ chúng tôi tính sẽ treo biển bán nó đi.”

Trường Tuế nói: “Thật ra không cần phải kiêng kỵ gì nữa đâu, tất cả những thứ không sạch sẽ ở bên trong tôi đã thỉnh ra ngoài hết rồi. Nơi đây có phong thủy tốt, có thể trợ giúp cho con đường phát triển sự nghiệp, hơn nữa tuy rằng trận pháp trấn hồn đã bị phá hủy nhưng vẫn còn có dư uy lưu lại, quỷ quái yêu tà cũng không dám xâm phạm, kỳ thực là một ngôi nhà này cũng là một tài sản tốt.”

Bà Tần nghe Trường Tuế nói như vậy, tức khắc có chút do dự: “Thật sao, tôi cũng có chút không đành lòng, tôi rất thích căn nhà đó, hơn nữa trang trí bên trong căn nhà tất cả đều do tôi để tâm sắp xếp. Chỉ là đã có người chết trong căn nhà này nên trong lòng tôi vẫn thấy không được tự nhiên. Vậy thì để tôi bàn bạc lại với ông Tần rồi mới đưa ra quyết định.”

Trường Tuế vừa định nói vài lời thì nghe thấy giọng nói của Tần Nhất Xuyên ở đầu dây bên kia vọng lại.

“Mẹ, mẹ đang gọi điện thoại cho ai vậy?”

Trường Tuế nói: “Vậy tôi cúp máy trước đây.”

Khi bà Tần quay đầu lại, trên khuôn mặt vẫn mang theo nụ cười: “Mẹ đang nói chuyện điện thoại với Tiểu Khương.”

Tần Nhất Xuyên tò mò hỏi: “Mẹ gọi điện thoại cho cô ấy? Có chuyện gì sao?”

Bà Tần nói: “Không có chuyện gì thì không gọi điện được sao?”

Tần Nhất Xuyên hỏi: “Hai người có thường xuyên liên lạc với nhau không?”

Bà Tần nói: “Cũng không thường xuyên lắm, lần này mẹ mới từ chùa Thanh Sơn trở về, mẹ muốn kể với cô ấy về chuyện chúng ta ở trong chùa.” Bà nói rồi bỗng nhiên thở dài: “Ồ, nói mới nhớ, hoàn cảnh của Tiểu Khương cũng quá đáng thương.”

Tần Nhất Xuyên đang đứng bên cạnh lập tức ngồi xuống ghế sô pha và hỏi: “Cô ấy bị làm sao vậy ạ?”

Bà Tần nói: “Mẹ nghe sư phụ trong chùa kể rằng, Tiểu Khương được gửi đến chùa Thanh Sơn khi cô ấy mới mười tuổi, cô ấy không cha, không mẹ, không người thân thích, chỉ là một đứa trẻ mồ côi. Nghe nói khi cô ấy vừa được đưa đến chùa trông như một đứa trẻ sáu bảy tuổi, gầy nhom, mặt mũi như một chú mèo con, đến cả cơm cũng không dám ăn nhiều, mỗi ngày đều giúp đỡ các sư phụ giặt quần áo quét sân vì sợ bị đuổi đi…..Có lúc mẹ quên mất rằng cô ấy là một cô bé còn nhỏ tuổi hơn cả con, cũng không biết trước đây đã chịu đựng bao nhiêu cực khổ như vậy…..”

Tần Nhất Xuyên nghe xong, liền ngần người ra một lúc.

Rồi đột nhiên anh ta nhớ tới ngày đó cô nằm trên lưng anh, thân hình bé nhỏ, nhẹ tênh, ngay cả hơi thở phả vào lưng anh cũng cực kỳ yếu ớt.

Rõ ràng cô ấy trông lợi hại như vậy mà……

……

Khi Trường Tuế gặp lại Hạ Luật là tại buổi họp đọc kịch bản 《 Chuộc tội 》 ba ngày trước khi bấm máy bắt đầu quay bộ phim.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 12"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

yen-duong-scotland-chiet-nhi-mieu
Yến Dương
6 Tháng 9, 2024
hao-mon-sinh-con-hang-ngay.jpg
Hào Môn Sinh Con Hàng Ngày
11 Tháng 12, 2024
khoanh-khac-anh-bat-dau-dong-tam.jpg
Khoảnh Khắc Anh Bắt Đầu Động Tâm
20 Tháng mười một, 2024
quy-tac-duong-cong.jpg
Quy Tắc Đường Cong
1 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online