Bà Cốt Giới Giải Trí - Chương 1
Chương 1: Cô gái kỳ lạ
Thành phố Bắc, tháng bảy, nhiệt độ ngoài trời lúc này là 38 độ.
Nhiệt độ như thế này đã kéo dài liên tục được nửa tháng nay.
Một tia hơi nước ẩm ướt cuối cùng ở trong không khí cũng đã bị ánh mặt trời làm bốc hơi hết sạch.
Dưới cái nắng như thiêu như đốt, mặt đường trải nhựa dường như bốc lên hơi nóng đem người ta nướng cháy thành than.
Cho dù đi dưới tàng cây, ánh mặt trời mãnh liệt cũng có thể xuyên thấu qua tầng lá cây thưa thớt, giống như từng tia laser bắn xuống làm bỏng rát làn da.
Buổi chiều, lúc một giờ ba mươi phút là thời điểm ánh mặt trời gay gắt nhất.
Trên đường rất ít người đến kẻ đi.
Phía trên lối đi bộ có một thân ảnh đang thong thả bước đến.
Một chiếc dù màu đen thật lớn tựa hồ có thể che được cho cả ba người trưởng thành, phía dưới tán dù là một thân ảnh nhỏ nhắn gầy gò.
Trời nóng đến như vậy mà cô ấy mặc một chiếc áo hoodie màu đen, mặc quần thể thao màu đen, đi giày thể thao, trên đôi vai mảnh khảnh cõng một cái ba lô to lớn màu đen căng phồng.
Cô ấy cầm cán dù bằng một tay, mấy ngón tay trắng bệch nắm lấy cán dù làm lộ ra một đoạn cổ tay thật nhỏ, làn da trắng đến mức làm cho người ta phải kinh hãi, cũng nhỏ đến mức làm cho người ta phải kinh hãi, phảng phất có thể bị bẻ gãy vô cùng dễ dàng. Tuy vậy, cái tay nhìn có vẻ yếu ớt đó khi chống đỡ cả chiếc dù cực lớn như thế lại có cảm giác không hề tốn sức một chút nào, ngay cả cái ba lô to căng phồng ở sau lưng dường như cũng không hề ảnh hưởng đến bước chân nhẹ nhàng của cô ấy.
Phía dưới bóng râm do cây dù tạo ra chỉ thấy mũ của áo hoodie trùm lên đầu, mép mũ phủ đến tận sống mũi lộ ra đôi môi không có chút huyết sắc nào cùng với một chiếc cằm nhọn.
Ở trên đường có hai người đang đi qua nhịn không được liền ghé mắt nhìn lại.
Vừa nhìn đã thấy kỳ quái lại mơ hồ có chút lo lắng nữa, liệu cô ấy có thể đỡ được cái dù đó không hay là bị cái ba lô to lớn căng phồng ở sau lưng đè bẹp.
Trường Tuế cầm dù, bước chân thong thả không nhanh không chậm. Đột nhiên, phía trên đỉnh dù giống như bị có một thứ gì đó từ trên cây rơi xuống đập vào phát ra một tiếng trầm đục, cánh tay cầm dù cũng bị đè xuống. Ngay sau đó, vật kia từ phía trên tán dù rơi xuống, rơi thẳng trước mắt cô.
Cô dừng bước và cúi đầu nhìn xuống, thấy trước mặt chính là hai bàn chân nho nhỏ béo mập trắng nõn không mang giày, lúc này hai bàn chân đó đang ở trên mặt đường nóng cháy nhảy tới nhảy lui.
“A! Nóng quá, nóng quá ——-”
Cô hơi nâng dù lên một chút.
Đập vào mắt là một đứa trẻ khoảng chừng sáu bảy tuổi có bộ dáng không khác gì một đứa trẻ bình thường, nhưng ở trên đỉnh đầu nó có một mầm cây xanh non mọc ra từ trên mái tóc gắn chặt với đỉnh đầu, giống như là từ trong hộp sọ mọc ra.
Trường Tuế trong lòng lộp bộp một chút.
– là một tiểu yêu quái.
Hai người một cao một thấp, ánh mắt chạm nhau phía dưới tán dù, mắt to trừng mắt nhỏ.
Tiểu yêu quái nghiêng đầu trợn tròn mắt: “Yêu quái à?”
Trường Tuế trên mặt không có một tia gợn sóng nào, cô vẫn bình tĩnh dời ánh mắt sang chỗ khác, sau đó vòng qua nó và tiếp tục bước về phía trước.
Tiểu yêu quái chân trần đuổi theo cô rồi đứng trước mặt nghiêng đầu nhìn cô: “Tôi biết cô nhìn thấy tôi.”
Trường Tuế giống như là không nghe được lời nói của đứa trẻ đó và cứ đi thẳng về phía trước.
“Cô không phải là yêu quái phải không? Tôi không ngửi thấy mùi yêu khí trên người cô, cô có phải là con người không? Tôi biết cô có thể nhìn thấy tôi mà….Tại sao cô lại không nói chuyện? Này, cô đừng giả bộ nữa! Tôi biết cô có thể nhìn thấy tôi!” Đứa trẻ cứ nhảy nhảy nhót nhót đi bên cạnh cô, thỉnh thoảng bị mặt đất hun nóng kêu a a nhưng người trên đường dường như là không hề nhìn thấy nó.
Tiểu yêu quái đột nhiên hỏi: “Cô có nước không? Cho tôi xin miếng nước với, tôi sắp chết khát rồi.”
Nó nói xong, một đầu lưỡi màu xanh thè ra giống như chó đang cố giải nhiệt. Nó thở phì phò, một đôi mắt to đen láy lóe lên sáng lấp lánh nhìn Trường Tuế.
Trường Tuế bị nó quấn lấy không có cách nào khác đành phải dừng bước lại, rốt cuộc cũng mở miệng cảnh cáo nó: “Tôi cho cậu uống nước, cậu không được quấn lấy tôi nữa.”
Tiểu yêu quái lập tức thu hồi đầu lưỡi xanh lét của nó, cười tủm tỉm gật đầu.
Tiểu yêu quái quấn người!
Trường Tuế đi đến một cửa hàng tạp hóa gần đó và mua hai chai nước.
Lại nhìn thấy tiểu yêu quái đi chân trần trên nền xi măng nóng bức nhảy tới nhảy lui, cô lại mua thêm một đôi dép lê trẻ con ném cho nó.
Tiểu yêu quái ôm dép lê cười đến nứt cả miệng, lộ ra hai cái răng mèo màu trắng sắc nhọn.
Trường Tuế dẫn nó đến phía sau cái cây to, mở nắp chai nước rồi đưa cho nó.
Nó ôm chai nước ngửa đầu ừng ực ừng ực, một hơi uống hết sạch sành sanh, bụng dần dần căng phồng lên. Uống xong một chai nước nó lại đưa tay về phía cô. Trường Tuế lại mở ra chai thứ hai đưa cho nó.
Lần này nó không uống nữa mà giơ chai nước lên đỉnh đầu và xối nước thẳng từ trên đỉnh đầu xối xuống. Nó vui vẻ nhảy nhót, miệng phát ra mấy tiếng thỏa mãn vui sướng.
Tưới một chai nước xong, nó thoải mái run rẩy hai cái, hai cái lá màu xanh biếc trên đỉnh đầu cũng run rẩy, tựa hồ trở nên xanh hơn.
“A?”
Chờ đến khi nó kịp phản ứng lại thì đã không còn thấy bóng dáng Trường Tuế đâu nữa.
………
Trường Tuế cầm dù đứng nhìn tiểu yêu quái vòng tới vòng lui tìm cô, khóe miệng cô nhếch lên rồi chậm rãi rẽ vào một ngõ nhỏ. Dọc theo đường nhỏ đi vào khoảng chừng sáu trăm mét, cô dừng lại trước mặt một tòa nhà cũ.
Ngôi nhà cũ này ở thành phố Bắc cũng được coi là một truyền kỳ.
Mắt thấy mấy chục năm trở lại đây, thành phố Bắc phát triển thay đổi từng ngày. Nhưng cho dù ở xung quanh có biến hóa như thế nào thì một mảnh phụ cận lấy tòa nhà này làm trung tâm cho tới bây giờ vẫn chưa từng được động đến, vẫn duy trì diện mạo của mấy thập niên về trước. Bị mấy tòa nhà cao tầng bao vây ở xung quanh, phảng phất như nơi này đã trở thành một vùng trũng.
Ngôi nhà có hai tầng. Bởi vì được xây đã lâu nên mặt tường bên ngoài ngôi nhà đã bị bong tróc, màu sắc loang lổ xám xịt. Mấy dây thường xuân lưa thưa bò lên trên, cho dù dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt cũng không thể che được khí tức âm u của ngôi nhà.
Bàn Tử mang theo hai túi rác lớn hùng hùng hổ hổ bước ra cửa. Bất thình lình anh lơ đãng quay đầu nhìn lại, thiếu chút nữa đã giật mình!
Một bóng đen gầy gò cầm lấy một chiếc dù màu đen thật lớn đứng trước cửa ngôi nhà cũ đã xây mấy chục năm. Bóng đen đó không hề nhúc nhích nhìn thẳng về phía anh.
Anh ôm lấy bộ ngực mập mạp của mình, nhịn không được cất giọng mắng: “Làm gì vậy? Ban ngày ban mặt mà giả thần giả quỷ!”
Một giọng nói hư nhược yếu ớt từ phía dưới tán dù truyền ra:
“Người sống ở nhà này đâu rồi?”
Là một cô gái!
Toàn thân Bàn Tử lập tức chấn động, ánh mắt anh cố gắng nhìn từ tán dù vào trong nhưng chỉ thấy một chiếc cằm nhọn trắng nõn của thiếu nữ: “Cô tìm ông Tôn phải không?”
Ông Tôn đã từng nói qua, nếu có một ngày có một cô gái nhỏ khoảng mười mấy tuổi tới tìm thì nhất định phải báo cho ông biết ngay lập tức.
Người ở phía dưới tán dù nói: “Phải.”
Bàn Tử bước qua phía bên này mấy bước: “Ông Tôn không có ở nhà à?”
Người ở dưới tán dù nói: “Không có.” Bên trong chỉ có quỷ, không có người.
Bàn Tử lại nói: “Vậy tám phần mười là ông ấy qua bên tiệm mạt chược chơi rồi, cô đứng ở đây đợi hay là cùng tôi qua bên đó tìm ông ấy?”
Người ở phía dưới tán dù nói: “Tôi đứng đợi ở đây.”
Bàn Tử lại nói: “Như vậy đi, cô chờ ở đây một lúc, tôi qua bên đó gọi ông ấy giúp cô.”
*
Lão Tôn năm nay đã gần tám mươi tuổi.
Hàng xóm trước đây đều nói, lão Tôn đã thành tinh rồi. Người tám mươi tuổi nhưng nhìn không khác gì người năm mươi tuổi, mắt không hoa tai không ù, đi đứng cũng nhanh nhẹn, ngay cả trên đầu cũng toàn là tóc đen. Trời nóng bức, ông ta mặc một thân áo dài màu xanh, thân hình gầy gò, ánh mắt trong trẻo, mơ hồ có thể thấy được vẻ tuấn tú lúc còn trẻ.
Những người cùng thế hệ đều đã từng nghe về chuyện của lão Tôn hồi còn trẻ.
Lão Tôn hồi đó thích một cô nương, sau đó cô nương kia bỏ đi, ông ta vẫn ở đây canh giữ ngôi nhà cũ âm u này, cô độc cho đến cuối đời.
Lúc Bàn Tử bước vào quán mạt chược, lão Tôn đang sờ bài.
Bàn Tử đi đến phía sau ông ta và nói: “Ông Tôn, có người đến nhà tìm ông.”
Lão Tôn vẫn bình chân như vại dùng ngón tay sờ mấy đường vân mạt chược. Ông ta quanh năm xem quẻ xem tướng coi như là cũng có chút danh tiếng, có người tìm đến cửa cũng là chuyện thường nên không cần phải ngạc nhiên: “Để ông đánh xong ván này đã.”
Bàn Tử nói: “Là một cô gái, giống như trước đây ông từng dặn, khoảng chừng mười sáu mười bảy tuổi…”
Mặc dù không nhìn thấy mặt, nhưng nghe giọng nói, xem chừng là khoảng chừng đó tuổi.
Lão Tôn run tay, mạt chược vừa mới sờ được trong tay đều thả rớt, là cửu vạn.
Ông ta một câu cũng không nói, kéo ghế bước thẳng ra ngoài.
“Này! Lão Tôn! Tiền của ông!”
Lão Tôn giống như không nghe thấy, cũng không thèm quay đầu lại bước ra khỏi quán mạt chược. Bước chân càng lúc càng nhanh, đến lúc sau gần như là chạy.
Lúc Bàn Tử bước ra đuổi theo thì đã thấy lão Tôn chạy rất xa rồi.
Lão Tôn từ phía đằng xa nhìn tới người đang đứng ở cửa, trong lòng liền chùng xuống, bước chân cũng chậm lại.
Không phải là bà ấy…
Cho dù người này toàn thân bao bọc kín mít, ngay cả mặt cũng không nhìn thấy, nhưng ông ta chỉ nhìn thân hình liền đã biết người này không phải là Khương Tô.
Bước chân ông ta chậm lại, từ từ đi qua, tâm tình cũng dần bình tĩnh lại.
“Cô gái, cô tìm tôi có việc gì không?”
Người ở dưới tán dù ngẩng đầu lên, ánh mắt từ dưới mũ nhìn ra và dừng lại ở trên mặt lão Tôn: “Ông là ông Tôn ạ?”
Cô gái khoảng mười bảy mười tám tuổi nhưng giọng nói lại không hề có một chút tinh thần phấn chấn nào, nghe có vẻ thật mệt mỏi, giống như bị ánh mặt trời phơi nắng làm cho ỉu xìu.
Lão Tôn trong lòng có chút kỳ quái: “Đúng vậy.”
Người ở dưới tán dù rốt cuộc cũng cởi mũ trùm đầu ra: “Cháu là Khương Trường Tuế, Khương Tô chính là sư phụ của cháu.”
Lão Tôn vừa liếc mắt nhìn, trong lòng liền vô cùng kinh ngạc.
Làn da của cô ấy trắng như tuyết, tái nhợt, không hề có một tia huyết sắc nào. Ngay cả bờ môi cũng thế, tái nhợt trắng bệch. Trời nóng như vậy mà toàn thân cô lại trùm kín với áo dài tay, quần dài nhưng một giọt mồ hôi cũng không thấy. Khuôn mặt chỉ nhỏ cỡ bàn tay, lông mày cong cong tinh tế, hàng mi dày rậm. Phía dưới hàng mi rậm là hai con ngươi đen nhánh, cái mũi nhỏ cao thẳng, trên môi có chút thịt nhưng cũng không hề có chút huyết sắc nào, cả người không hề có nửa điểm sức sống.
Nhưng đầu tóc cô thì ngược lại, một mái tóc dày đen nhánh như rong biển, tỏa sáng giống như hút hết toàn bộ tinh khí trong cơ thể người mới có thể nuôi dưỡng được mái tóc mượt mà đến như vậy.
“Ông Tôn, có phải là người mà ông đang đợi không?” Bàn Tử bước đến hỏi. Nói xong anh liền nhìn thấy khuôn mặt Trường Tuế lộ ra khỏi tán dù liền kinh diễm không thôi.
Trường Tuế quay đầu nhìn anh ta.
Bàn Tử đối mặt với ánh mắt của cô, trong lòng nhất thời liền hồi hộp.
Đôi mắt của cô đen như mực, giống như lỗ đen sâu hun hút. Lúc nhìn vào đó, dường như chỉ cần không cẩn thận sẽ bị nhìn thấu những bí mật cất giấu sâu nhất trong nội tâm, ngay cả hồn phách cũng như bị hút vào đó.
…….
Lão Tôn trước khi bước vào cửa thì nói với Bàn Tử: “Tiểu Bàn, cháu giúp ông mang nửa trái dưa hấu ướp lạnh đến đây.”
Bàn Tử đối với lão Tôn nhu thuận giống như đối với ông nội của chính mình, dạ một tiếng liền chạy đi.
Vào trong nhà, lại bước lên mấy bậc thang, hai cánh cửa gỗ đã thật lâu rồi không tu sửa được đẩy ra, liền có một hơi lạnh đập thẳng vào mặt, đem cả người Khương Trường Tuế bao vây lại.
Đứng ở trên hiên nhà, Trường Tuế gấp cái dù màu đen lại, bước vào nhà rồi đặt cái ba lô to đùng ở sau lưng xuống.
Khi ba lô được đặt xuống đất, âm thanh bịch vang lên một tiếng tựa hồ nó không hề nhẹ một chút nào.
Lão Tôn nhìn cô thêm một chút, đôi mắt ông nghi ngờ nhìn mấy cánh tay đôi chân khẳng khiu này của cô, nhìn không giống như cô có thể mang được đồ nặng đến như vậy.
Đôi mắt đen nhánh của Trường Tuế chậm rãi đảo quanh một vòng, đánh giá cả căn phòng này một phen.
Với sự hiểu biết của cô về Khương Tô thì không cần phải nghi ngờ gì nữa, phong cách trang trí này chính là phẩm vị của Khương Tô, nó tràn ngập hương vị của nhà giàu mới nổi.
Trong phòng không cần lắp thêm điều hòa không khí, có từng tia từng tia khí lạnh từ trên trần nhà thấm xuống dưới, làm cho toàn bộ ngôi nhà tràn ngập cảm giác mát mẻ.
Trường Tuế ngẩng đầu lên nhìn trần nhà.
Trên trần nhà có một con quỷ treo cổ đang thè lưỡi dài chỉ cách mặt cô có ba tấc, cùng cô mắt to trừng mắt nhỏ, đầu lưỡi từ trong miệng phun ra cũng sắp liếm đến trên mặt cô rồi.
Lão Tôn ngẩng đầu nhìn lên trần nhà một chút cũng không thấy bất cứ thứ gì, ông mở miệng hỏi cô: “Có chuyện gì vậy?”
Trường Tuế thu hồi tầm mắt giống như không hề có việc gì: “Ăn cơm trước đã.”
Lão Tôn lúc này mới kịp phản ứng: “Giờ này thì hẳn là cháu đã đói bụng rồi. Ông cũng không chuẩn bị gì hết, đi, chúng ta ra ngoài ăn cơm.”
Trường Tuế chớp chớp mắt nhìn lão Tôn rồi nhắc nhở: “Ông có tiền không? Cháu ăn hơi nhiều đấy.”
Lão Tôn mỉm cười: “Yên tâm đi! Vẫn đủ cho cháu ăn no.”
…….
Nửa giờ sau, lão Tôn cùng với Bàn Tử nhìn Trường Tuế một hơi gọi hết nửa quyển thực đơn.
Lão Tôn đã từng thấy qua cảnh tượng này nên chỉ bình tĩnh uống một ngụm nước.
Bàn Tử lại chưa từng thấy qua chuyện này nên trợn tròn mắt: “Chúng ta chỉ có ba người thôi, cô gọi nhiều như vậy liệu có ăn hết không?”
Dường như anh ta đã coi cô thành thiếu nữ bất lương không hiểu chuyện, chỉ biết tiêu tiền lung tung.
Lão Tôn tính tình rất rốt cười với Trường Tuế: “Cháu đừng có nghe nó nói lung tung, cháu muốn ăn gì cứ gọi đi.”
Ánh mắt ông ta nhìn Trường Tuế vô cùng từ ái, giống như là thông qua cô mà nhìn thấy một người khác.
Trường Tuế nhàn nhạt liếc mắt nhìn Bàn Tử, trong đôi mắt đen lạnh lùng không có một tia cảm xúc, ngay cả ngữ khí cũng nhàn nhạt: “Cũng không phải là anh trả tiền.”
Bàn Tử liền bị nghẹn, sau gáy không hiểu sao lại cảm thấy ớn lạnh.
Lại nói tiếp, lúc nãy khi vừa liếc mắt nhìn thấy khuôn mặt của Trường Tuế, anh quả thật đúng là bị kinh diễm một phen.
Tuy rằng anh cũng mới vào nghề không lâu nhưng những nữ minh tinh trong giới giải trí anh cũng đã thấy nhiều, mắt thẩm mỹ cũng cao lên không ít. Đến tận bây giờ, người xinh đẹp đến mức khiến cho anh phải kinh diễm thật sự đúng là không có mấy người.
Nhưng vừa rồi khi vừa nhìn thấy Trường Tuế, thật đúng là có cảm giác kinh diễm.
Nhưng nhìn lâu mới phát hiện, cô gái này xinh đẹp thì xinh đẹp thật, ngũ quan kia thật sự tinh xảo, mặc một thân đồ đen cũng không thể che dấu được làn da trắng nõn của cô. Trên khuôn mặt nhỏ như mèo kia, hai con mắt đen nhánh giống như viên thủy tinh, tuy rằng đẹp thì có đẹp thật nhưng lại lạnh như băng không hề có chút độ ấm nào, không hề có một tia cảm xúc.
Giống như một con búp bê sứ không có linh hồn vậy.
Hiện tại ở trong giới không hề có loại hình như thế này.
Cho dù kỹ năng diễn xuất không tốt, chỉ bằng vào gương mặt này thì đoán chừng ở trong giới cũng có thể lăn lộn kiếm được miếng cơm ăn.
Bàn Tử nhìn Trường Tuế, trong lòng âm thầm tính toán.