Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Ánh Trăng Rớt Lại - Chương 62

  1. Home
  2. Ánh Trăng Rớt Lại
  3. Chương 62
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 62 – ai đó thất tình uống rượu xỉn xong ôm tảng đá khóc lóc hát hò giữa đường.

Lâm Khinh Chu không nhớ có chuyện này, không thừa nhận: “Sao có thể chứ, anh, anh đừng nói bừa.”

Tần Việt bèn không nói nữa. Trái lại là Lâm Khinh Chu lén hôn một cái, “Chân đau không anh?”

Suy cho cùng năm đó anh bị thương rất nặng, lại làm chậm chữa trị mười năm, bây giờ tuy đã làm phẫu thuật, nhưng vẫn để lại gốc bệnh, cho dù có thể đứng dậy được, vào mỗi dịp mưa rào vẫn sẽ đau.

Tấm thảm mây trắng nền xanh kia lại được lấy ra.

Tần Việt lắc đầu: “Không đau.”

“Anh, anh lại lừa người ta.” Sao không đau cho được, sắc mặt kém thế kia rồi, Lâm Khinh Chu đau lòng hôn khoé môi của anh, “Anh, em đã đối xử tệ với anh.”

Bấy giờ hai người đang một đứng một ngồi, Tần Việt hơi ngẩng đầu: “Hửm?”

Ánh đèn đại sảnh rọi vào trong đôi mắt sâu thẳm của anh, anh chăm chú nhìn Lâm Khinh Chu, dịu dàng bên trong lan rộng đến khoé mắt, ngay cả nốt ruồi nơi hốc mắt cũng trở nên sinh động.

Lâm Khinh Chu không thể ngăn mình thôi rung động, cúi đầu hôn môi với anh, không vào sâu, chứa chan niềm trân trọng và dịu dàng, cậu lặp lại, “Anh, em đã đối xử tệ với anh.”

Hai người trán tựa trán, môi của Lâm Khinh Chu rơi trên mắt, chóp mũi, dái tai Tần Việt, cuối cùng lại đặt về đôi môi mềm mại kia. “Em bỏ lại mình anh trên đảo, em đã đối xử tệ với anh.”

Nụ hôn lần này mang theo vị mặn của nước mắt, Lâm Khinh Chu vẫn đang cười, nhưng đã không kiềm chế được cảm xúc, cũng chẳng nói nên lời, cậu vùi mặt bên cổ Tần Việt: “Anh ơi…”

Lòng bàn tay của Tần Việt phủ lên xương bả vai ở lưng cậu, ngay sau đó là một tiếng cười khẽ kèm chút thở dài: “Đầu năm đầu tháng mà rơi nước mắt cái gì.”

Lâm Khinh Chu dùng mặt dụi, hơi muốn cười, nhưng không nén được nước mắt, trái tim đau đớn như bị ai cấu mạnh một cái, cậu tự cảm thấy mất mặt, ôm chặt Tần Việt hơn giống như đang nhõng nhẽo, kế đó lại dụi: “Anh, anh đừng cười.”

Tần Việt cười khẽ: “Vậy anh cũng khóc?”

“Không được khóc, sau này em sẽ không để anh khóc.” Lâm Khinh Chu ngẩng đầu lên, vội vàng gạt nước mắt trên mặt, hôn môi Tần Việt, “Anh, hãy tin em lần nữa.”

Tần Việt kéo cậu vào lòng, môi đáp trên sợi tóc của cậu, hơi căng giọng: “Ừm.”

Lâm Khinh Chu lập tức cười rộ lên, cười một hồi mắt lại bắt đầu cay xè, cậu quay đầu đi, nén nước mắt trong mắt về, mắt nhìn chằm chằm sân, không biết từ bao giờ bên ngoài đã bắt đầu đổ tuyết.

“Anh, bên ngoài tuyết rơi rồi, muốn đi xem không?”

“Được.”

“Vậy mặc áo khoác đi, ngoài trời lạnh.”

Cậu xem Tần Việt như động vật cần được bảo vệ, ăn cơm mặc áo tất cả mọi thứ đều phải dặn dò, Tần Việt dung túng cậu, mặc áo khoác vào, rồi đeo khăn quàng và bao tay lên.

“Còn nịt gối em mua mấy bữa trước nữa, đeo rồi chứ?”

Tần Việt: “…”

Lâm Khinh Chu liếc: “Chưa đeo?”

Tần Việt đờ mặt: “Đeo rồi.”

Lâm Khinh Chu không tin: “Vậy em sờ thử.”

Tần Việt: “…”

Thấy anh cậu như vậy, Lâm Khinh Chu biết ngay chắc chắn anh chưa đeo, ai oán nhìn chằm chằm người kia, “Anh…”

“Biết rồi, giờ đeo.” Tần Việt cười khổ, lúc sắp tới cửa đột nhiên nói, “Thật ra tụi em khá giống một số phương diện.”

Lâm Khinh Chu nhất thời không nhảy số kịp: “Hả?”

Tần Việt cười thản nhiên: “Không có gì.”

Tuyết rơi rất to, thấm thoát đã tích một lớp dày, xung quanh có rất nhiều đứa trẻ từ trong nhà ra, chạy nhảy, đùa giỡn.

“Anh, đẹp lắm phải không.” Lâm Khinh Chu đón lấy một bông hoa tuyết, đưa đến trước mặt Tần Việt.

Đóa tuyết mỏng tang, nếu không nhìn kĩ sẽ rất khó phát hiện, nhanh chóng tan trong lòng bàn tay cậu.

Tần Việt dùng đầu ngón tay chạm vệt nước không rõ ràng kia, rất nể mặt nói: “Ừm, đẹp lắm.”

Đông thành rất hiếm khi có tuyết rơi, tuyết to như vầy trong trí nhớ của Tần Việt tổng cộng được ba lần. Lần đầu là vào lúc anh bốn năm tuổi, khi đó anh vẫn chưa bị ném đến viện phúc lợi, mẹ của anh vẫn chưa rời khỏi căn nhà đó.

Ngày tuyết rơi nhiều anh và mấy người bạn cùng nhau xúc tuyết, đắp người tuyết, dùng cà rốt và bi đen làm mũi và mắt cho người tuyết…

Đó là lần đầu tiên anh nhìn thấy tuyết rơi, chơi rất vui, sau khi về nhà liền muốn chia sẻ niềm vui như thế cho ông nội và mẹ, ngây thơ nghĩ rằng họ cũng sẽ vui.

Nhưng mẹ anh chỉ lạnh lùng nhìn anh, nói với anh rằng: “Đừng tới làm phiền tao.”

Đừng tới làm phiền tao.

Kí ức của Tần Việt về mẹ rất ít ỏi, mà bốn từ này là lời anh nghe được nhiều nhất từ bà. Mẹ trách anh, chỉ cảm thấy anh là gánh nặng không nên xuất hiện trên đời này.

Mà không lâu sau đó, mẹ anh bỏ anh mà đi, anh cũng nhanh chóng bị ném vào viện phúc lợi.

Sau đó Đông thành không có tuyết rơi nữa, Tần Việt cũng không còn cơ hội tìm thấy một người chịu cùng anh đắp người tuyết.

Lần thứ hai đại tuyết là mười năm trước, hôm đó cũng là giao thừa, thiếu niên của anh vượt dặm đường xa trở về cùng anh đón năm mới, bọn họ cùng làm sủi cảo, dán câu đối, ăn một bữa cơm tất niên nóng hổi, tràn đầy chờ mong vô tận với năm mới này, với tương lai.

Lúc đó bọn họ chẳng ai ngờ, họ sẽ đối diện chia ly, đối diện cái chết, đối diện với mười năm vụn vỡ về sau trong nền tuyết.

Càng chẳng ngờ được họ vẫn có ngày có thể trùng phùng.

Lần thứ ba chính là tối nay, cũng là đêm giao thừa, thiếu niên của anh đã về bên cạnh anh. Trong một thoáng ngắn ngủi, Tần Việt thậm chí còn cảm thấy mười năm qua có lẽ chỉ là một giấc mộng hoang đường, anh bị nhốt trong ác mộng lâu thật lâu, bây giờ đã tỉnh mộng, hết thảy đã quay về quỹ đạo đúng.

Mà thiếu niên của anh thật ra chưa từng rời xa. Giống như Lâm Khinh Chu đã nói ngày hôm trước.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 62"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

xuyen-thanh-ma-kinh-ta-toan-tri-toan-nan-cohet
Xuyên Thành Ma Kính Ta Toàn Trí Toàn Năng Convert
30 Tháng 10, 2024
quy-tich-ho-hap.jpg
Quỹ Tích Hô Hấp
26 Tháng 10, 2024
co-dao-than-ky.jpg
Cổ Đạo Thần Ký
20 Tháng mười một, 2024
van-nguoi-ghet-anh-day-khong-lam.jpg
Vạn Người Ghét Anh Đây Không Làm
27 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online