Ám Dạ Trầm Luân - Chương 76
Chương 76
Lần này Dã Kê thú hóa, Tướng quân cố ý không chuẩn bị thư thú cho y, rắp tâm muốn Lãnh Tử Diễm hầu hạ. Lãnh Tử Diễm dù sao cũng là vãn bối, Tướng quân tội gì cùng hắn so đo. Lăng Diệp khăng khăng nói cái gì đời này không phải Lãnh Tử Diễm thì không được, Tướng quân chỉ tưởng con trai còn nhỏ vô tri.
Chuyện cười thôi, nghe một chút là được, tội gì quan tâm, lúc đó mới mặc kệ Lăng Diệp trong suốt sáu năm.
Lăng Diệp năm nay hai mươi tuổi, ở tiền tuyến lập không ít công trạng, tiền đồ rộng mở, lại nhao nhao đòi về. Tướng quân lập tức ý thức được vấn đề có chút nghiêm trọng. Thừa dịp Lãnh Tử Diễm bị nhốt vào cục cảnh sát, phạt cảnh cáo nho nhỏ. Nhi tử vô pháp vô thiên kia, không để ý đến tâm nguyện của phụ thân, cưỡng chế mang người ra không nói, còn từ Trường quân đội chuyển đến Học viện Hoàng gia, học mấy thứ đồ bỏ chính trị kia.
Vương quốc Thần Vũ dùng võ vi tôn, ai nắm được quân quyền, người đó liền nắm giữ quốc gia này. Các đầu lĩnh mũi nhọn của quý tộc đều muốn chui vào quân đội. Lăng Diệp ngược lại, đường đường là Tướng quân công tử, vì theo đuổi nam nhân, tự hạ thấp thân phận.
Lăng Diệp có chấp ý với Lãnh Tử Diễm, lấy về nhà cũng không việc gì. Mấu chốt là, y muốn Lãnh Tử Diễm sinh hài tử. Trong tộc sớm đã quy định rõ ràng, gien tôn quý của Thiếu chủ cấm rơi ra ngoài, huống hồ còn dựa vào một nhân loại truyền xuống.
Tướng quân thế nào không bực?
” Tướng quân.” Cửa bị gõ nhẹ mấy cái. “Thiếu gia muốn chạy trốn lần thứ mười hai, đã bị chúng ta bắt về.”
Tướng quân diện vô biểu tình gật đầu. “Dẫn tới.”
Chân thon dài một cước đá văng cửa ra, Lăng Diệp hai tay bị roi trâu trói ở phía sau, y phục rách mướp, dường như mới trải qua chiến đấu kịch liệt một trận. Y vẻ mặt băng lãnh, ánh mắt như đao, cười lạnh. “Phụ thân, ngài đây là giỡn trò gì?”
Tướng quân chậm chạp phun ra vòng khói thuốc, ánh mắt bắn về phía màn hình bên phải.
Đoạn này trong màn hình rất im lặng, Lăng Diệp nhất thời không chú ý.
Theo ánh mắt phụ thân vọng qua, tức khắc, toàn thân lạnh ngắt.
Camera xảo quyệt đem chỗ kết hợp rõ ràng chiếu ra.
Hậu huyệt dâm loạn bị cự bổng khủng bố căng đến nứt mở, cự bổng còn lộ ở bên ngoài một mảng lớn, trên trụ thân tím đỏ phủ kín gai xù. Lăng Diệp hiểu rõ thứ này, đầu đâm vào phía trước là bộ phận “ôn hòa” nhất, gai xù dầy đặc phía sau mới là kinh khủng, chúng nó sẽ bấu chặt tràng đạo, đem tràng bích yếu ớt câu đến vỡ nát.
Thư thú lần đầu tiên hầu hạ còn đau đến gào khóc kêu la, huống chi là một nhân loại.
Lãnh Tử Diễm sẽ đau chết.
Lăng Diệp hít vào một hơi, xoay người liền đi.
” Cút ngay!”
Khí thế của y dũng mãnh, bốn người ở cửa vẫn cương ngạnh chắn lấy đường đi, ánh mắt nhìn Tướng quân, chờ Tướng quân chỉ thị.
” A!” Lăng Diệp lạnh lùng quay đầu lại. “Phụ thân, có chuyện e rằng ngươi không làm rõ ràng. Từ đầu tới cuối, đều là ta mặt dày quấn hắn, hắn từ trước tới giờ chưa từng biểu thị bất cứ gì với ta.”
” Ta biết.”
Lăng Diệp đột nhiên căng đứt roi trâu trên tay, cũng không thèm để ý cổ tay máu tươi giàn giụa, nhặt roi lên, thô bạo đánh về phía Tướng quân, mắt trừng đến nứt rõ mạch máu. “Vậy mà ngươi còn nhốt ta để Dã Kê đi làm nhục hắn!”
Roi trâu bị người bên cạnh Tướng quân bắt vào tay.
Tướng quân nhìn roi nửa ngày. ” Tức thành như vậy, giống cái dạng gì?” Tướng quân dụi tắt thuốc lá trong gạt tàn, ngoài cười trong không cười nói. “Tốt xấu gì cũng là cho đệ đệ ngươi. Về sau, ngươi an tâm làm Thiếu chủ, Dã Kê nếu định ở cùng hắn, ta cũng không phản đối. Bất quá… Ngươi đừng hòng lại có bất cứ quan hệ gì với hắn.”
” Không được!”
Tướng quân chậm rãi nheo mắt. “Cái gì?”
” Ta nói không được!” Khóe miệng Lăng Diệp kéo một cái, đi đến trước mặt Tướng quân, tay chống trên mặt bàn, trên cao nhìn xuống, gằn từng tiếng. “Phụ thân, hắn là của ta.”
” Đồ vô liêm sỉ!” Tướng quân bỗng nhiên đứng lên, một cái tát quất vào mặt Lăng Diệp. “Hắn đã là thư thú của Dã Kê.”
” Thì sao? Dù sao nam nhân đầu tiên của hắn đã không phải là ta, hùng thú thứ nhất không phải ta cũng không sao!” Lăng Diệp mặt mày lạnh lùng, không chút sợ hãi đối diện phụ thân. “Ta thích hắn, dù thân thể hắn bị một vạn người thượng qua, ta vẫn thích hắn!”
Tướng quân không giận lại cười. “Vậy ta liền đi tìm một vạn người tới thượng hắn.”
” Phụ thân, ngươi chớ quên, ở trong tộc, ta mới là Thiếu chủ! Không nên dùng phương thức này bức ta… Ta sợ ta làm ra chút chuyện gì đó. Để ngươi hối hận đã sinh ra đứa con trai này.”
Nói, y chậm rãi lui về phía sau, mấy quyền đánh bốn nam nhân lật cửa.
” Lăng Diệp, hôm nay nếu ngươi ra khỏi cánh cửa này, cả đời cũng đừng nghĩ quay về Lăng gia ta.”
Lăng Diệp thẳng vai. “Không thích.”
Gạt tàn thô bạo đập xuống sàn nhà, trên trán Tướng quân gân xanh đập mạnh. “Nghiệt tử, nghiệt tử!”
Dù hô phong hoán vũ ở thế giới nhân loại, Lăng tướng quân lại không phải đương gia của Lăng gia.
Ca ca Lăng Thậm, Lăng gia gia chủ kiêm tộc trưởng thú tộc, mới thật sự là người nắm quyền. Lăng Diệp là Thiếu chủ Lăng Thậm lựa chọn, trừ khi Lăng Thậm mở miệng, không ai có tư cách xoá tên Lăng Diệp trong Lăng gia.
Lăng tướng quân chỉ có thể đuổi y khỏi Tướng quân phủ, lại không thể đuổi y khỏi Lăng gia.
Vì vậy, Lăng Diệp mới không sợ hãi như thế.
” Tướng quân… Chúng ta hiện tại?”
” Đến cũng muộn rồi.” Tướng quân âm độc nhấc khóe miệng lên. “Từ nơi này đến trường học, bay xe cũng phải hai tiếng. Ta lại xem, thứ rách nát người khác hưởng dụng qua, nó có phải thật sự muốn nhặt lên không.”
Người bên cạnh không dám hé răng, lau lau mồ hôi lạnh bị hai phụ tử dọa xuất ra, trong lòng thầm nghĩ: Xem thiếu gia như vậy, không chỉ là nhặt, sợ rằng còn phải lau sạch, hảo hảo dỗ dành ấy chứ….?