Ám Dạ Trầm Luân - Chương 70
Chương 70
Lúc Tần Hiên đi vào văn phòng Quân Ngân, Quân Ngân đang đứng trước cửa sổ sát đất cực đại, từ vị trí kia, vừa vặn có thể thấy xe cộ ngược xuôi bên ngoài.
Lãnh Tử Diễm chặn một chiếc xe, xe biến mất ở đầu đường, lưu lại một cái đuôi bụi mù.
” Thiếu gia…”
” Ân.”
” Lộ trình ba giờ cần hủy bỏ không?”
Quân Ngân xoay người, từ trong tủ rượu lấy ra chai rượu đỏ, đổ vào ly thạch anh trong suốt, hơi đong đưa. “Tại sao phải hủy?”
” Thiếu gia thoạt nhìn…” Tần Hiên cân nhắc dùng từ. “Không được tốt.”
Đầu ngón tay trắng nõn như ngọc, cùng rượu đỏ đối lập quá mức rực rỡ, lại có mấy phần giá lạnh diễm lệ. Quân Ngân vuốt nhẹ ly rượu, chậm chạp hỏi. “Ta trông thật sự không tốt? Không tốt đến độ ngươi cảm thấy ta không có cách nào kiên trì giữ vững lộ trình kế tiếp? Vậy ngươi nói…”
Tần Hiên nhún nhún vai. “Lãnh thiếu gia chỉ sợ cũng đã nhìn ra.”
Quân Ngân vẻ mặt biến đổi, vô cùng phức tạp, như hối hận, lại như vui mừng, một khắc kia, Tần Hiên thật sự muốn đuổi theo xe Lãnh Tử Diễm, đánh hắn, đá hắn, sao cũng được.
Tóm lại… Phải thô bạo giáo huấn nam nhân lẳng lơ kia.
Dựa vào cái gì thiếu gia phải vì hắn thống khổ, vì hắn phí công, hắn lại cùng nam nhân khác củi khô lửa bốc sau lưng thiếu gia.
Một lòng có thể phân cho hai người sao?
Tần Hiên không tin.
Tình yêu quá ích kỷ, quá hẹp hòi, thế nào có thể cất chứa ba người?
Cho nên Tần Hiên chán ghét nam nhân kia, cảm thấy hắn không xứng với thiếu gia…
Nhưng, thiếu gia thích hắn.
” Kỳ thực Lãnh thiếu gia theo Lăng công tử cũng không hẳn là chuyện xấu.” Mắt thấy Quân Ngân nhìn chăm chăm qua, Tần Hiên gục đầu xuống, thấp giọng nói. “Bây giờ thế cục trong nước căng thẳng, Lăng công tử nói thế nào cũng là con trai Tướng quân, muốn bảo vệ một người chắc chắn dễ dàng.”
” Không phải như thế…” Quân Ngân lắc đầu. “Trong tay Lăng Diệp không có thực quyền, bảo vệ Lãnh Tử Diễm cũng không bảo vệ được Lãnh gia. Với tính tình Lãnh Tử Diễm… Nếu Lãnh gia gặp chuyện không may, hắn e rằng sẽ không chịu để yên cho Lăng gia.” Quân Ngân dừng lại, chậm rãi nhấp rượu, hơi khép mắt lại. “Không cha mẹ nào lại mong muốn con trai mình dẫn một nam nhân trở về, gần đây Tướng quân thường xuyên phát động đả kích Lãnh gia, một mặt là vì bệ hạ bệnh tình nguy kịch, mặt khác, sợ là chuyện của Lãnh Tử Diễm cùng Lăng Diệp chọc giận hắn, Lãnh Tử Diễm mà thật sự theo Lăng Diệp, Tướng quân… Sẽ không để hắn sống khá giả.”
Tần Hiên thở dài nói. “Vẫn là thiếu gia suy nghĩ chu toàn.”
Trên mặt Quân Ngân dần hiện ra băng sương.
Việc này y mỗi ngày đều suy nghĩ hết lần này đến lần khác, cân nhắc lặp đi lặp lại. Y là một nam nhân, là chủ một nhà, việc Lãnh Tử Diễm phản bội như một dấu ấn không thể xóa nhòa tàn nhẫn in lên người y, dù vậy… Trong lúc y tức giận… Cái y nghĩ nhiều hơn lại thế nào cũng có lợi cho Lãnh Tử Diễm.
Nếu phải buông tay, một đao hai đoạn, mà Lãnh Tử Diễm có thể an ổn cả đời, y tuyệt đối sẽ không do dự nhiều. Vấn đề là một khi y buông tay, người kia sẽ không kiêng nể gì cùng ở với Lăng Diệp, hắn cái gì cũng không biết, tính tình lại cương ngạnh, cùng Tướng quân cái loại người cứng đối cứng, sẽ có kết quả gì dùng đầu ngón chân nghĩ cũng ra.
Dì Phượng tùy tiện nói nói Quân gia muốn cùng Mộc gia làm thông gia, hắn lại không biết tốt xấu đồng ý đi ám sát cục trưởng cơ quan tình báo. Có nhiều khi, người kia rõ là dại dột làm y vừa yêu vừa hận.
Nếu hắn không quý trọng bản thân, cũng sẽ có một ngày vì Lăng Diệp bất chấp tất cả.
Hôm qua chỉ là chém thương tay, cảnh cáo nhắc nhở, ngày mai sao? Ngày mốt sao?
Y sợ hắn chịu thiệt, sợ hắn bị Lăng gia làm nhục, hôm nay mới đem sự tình nói ra.
Y muốn hắn hiểu, hắn cũng có tính cách và tôn nghiêm của mình, muốn hắn thôi dây dưa cùng Lăng Diệp.
Kết quả… Lại biến thành như vậy.
Nghe hắn nói một câu nhẹ đến không thể nhẹ hơn, nhạt đến không thể nhạt hơn: ‘ Tần Hiên, ta yêu hắn.’, nơi nào đó trong lòng y mềm ra đến nát bét. Hắn yêu y? Có thể đúng sao. Nếu không yêu, đừng nói hạ mình tìm đến y, sợ là ngay cả một câu chia tay cũng sẽ không nhiều lời với y.
Nhưng Lăng Diệp…
Lăng Diệp đối với hắn, cũng là không giống.
Lăng Diệp phanh một tiếng đẩy cửa phòng tắm ra. “Ngốc trong đây hai canh giờ, ngươi rốt cuộc đang làm cái gì?”
Y bỗng nhiên ngậm miệng, cắn chặt răng. ” Đồ điên.”
Lãnh Tử Diễm cũng thẹn quá hoá giận, vừa lấy khăn tắm che chắn thân thể, vừa trừng mắt lạnh. “Ngươi cút ra ngoài cho ta!”
Khăn tắm ngắn nhỏ thế nào che được gia hỏa cao lớn kia?
Cũng không biết hắn lấy đâu ra cái thứ quái lạ này. Hai miếng giáp đen nho nhỏ chụp lên đầu vú, bên ngoài giáp có hai cái dây nịt, kéo dài thẳng đến dưới hông, dưới hông bọc khăn tắm, Lăng Diệp đi lên, kéo khăn tắm xuống một cái, chậm rãi nheo mắt lại.
Nam căn thô to cũng như đầu vú, đều bị giáp bao chặt, giữa ba nơi nối nhau bằng dây nịt, kéo rất chặt, có thể tưởng tượng, ba nơi, thời thời khắc khắc đều phải tiếp nhận tra tấn như xé rách.
Lăng Diệp cười lạnh. “Lãnh thiếu gia thật đúng là lừa mình dối người, mang một món đồ chơi như vậy, thân thể ngươi sẽ trở nên trinh tiết? Bớt gạt người…. Tiểu hài tử cũng không tin.”
Đem người kéo qua, giáp da bọc cả hạ thân, lại mở một lỗ ở hậu huyệt, huyệt khẩu nhô hướng ra phía ngoài, một bộ dạng thê thảm vừa mới bị làm nhục, ngón tay Lăng Diệp miết mạnh, bóp lên mông vểnh chắc nịch bị giáp da bó chặt. “Ngươi lưu một cái động có lợi ích gì?”
Lãnh Tử Diễm cau mày xuống, Quân Ngân thao không chút lưu tình làm hỏng nơi kia, Lăng Diệp lộng một cái, đau như kim châm muối xát. “Ngươi bớt quản ta.”
” Quỷ mới muốn quản đồ điên như ngươi!” Lăng Diệp hít vào một hơi thật sâu. “Ngươi đặc biệt mang vì hắn? Hay mang cho ta xem?”
Lãnh Tử Diễm đẩy Lăng Diệp ra, nếu Lăng Diệp thật muốn dùng cường bạo, thứ này đương nhiên không thể ngăn cản y, bất quá… Tốt xấu gì cũng có thể cho thấy lập trường của mình.
Tam tâm nhị ý như mình, ngay cả chính mình nhìn cũng thấy ghê tởm, đừng nói đến Quân Ngân.
Khó trách y không chịu hôn mình.
Mày Lãnh Tử Diễm chưa từng giãn ra, cầm lấy y phục vắt trên móc, mặc vào cực kỳ gian nan, toàn bộ quá trình Lăng Diệp đều ở bên cạnh nhìn, ánh mắt thâm trầm, một chút cũng không có ý muốn giúp hắn.
Đai trinh tiết là ở trên đường tuỳ tiện mua, chất lượng cũng không tốt, mang nửa ngày Lãnh Tử Diễm liền nếm đủ đau đớn, hắn đi đường luôn thẳng thân, cứ như vậy, giáp da thô ngắn giữa đầu vú cùng dương cụ lập tức ghìm chặt ba điểm đến muốn chết, phải khó chịu đến bao nhiêu, hơn nữa đi WC cực kỳ bất tiện, cần cởi giáp xuống, sau đó mang vào lại.
Lãnh Tử Diễm đưa lưng về phía gương, cẩn thận quan sát đai trinh tiết lộ ra phía sau.
Sau đó liền ý thức được mình bị chủ tiệm đáng khinh kia lừa bịp
Thứ này hẳn chỉ có thể gia tăng tình thú, phía sau đặc biệt lộ một lỗ, trinh con quỷ nó tiết.
Nhớ tới mình trước kia mặt dày mày dạn chạy đến tiệm tình thú mua món này, Lãnh Tử Diễm còn có xúc động muốn đem cái tiệm chết tiệt kia hung hăng đập nát.
Tạm thời coi như trừng phạt đi!
Nếu mang trên một tuần, Quân Ngân… Có thể nhìn thấy thành ý của hắn, tiến tới tha thứ cho hắn hay không?