Ám Dạ Trầm Luân - Chương 66
Chương 66
Lãnh Tử Diễm mở cửa phòng ngủ ra, đầu sỏ hại hắn hoang mang khổ não đang ung dung ngồi trong phòng hắn chat webcam, mà đối tượng chat lại là Quân Ngân.
” Hai… ngươi?”
Lăng Diệp xoay người, mày thô bạo nhăn nhăn. “Quần áo ngươi sao thế?”
Cổ áo bị Dã Kê xé xuống, Lãnh Tử Diễm chỉ tùy tiện bó lại, da thịt chỗ cổ thản nhiên lộ ra bên ngoài, hắn vẻ mặt khó chịu, gằn từng chữ. “Lăng Diệp, ta hình như không có cho phép ngươi dùng đồ của ta.”
Lăng Diệp tự biết đuối lý. “Máy tính ta hư, nhắn tin cho ngươi nói muốn mượn ngươi, hẳn là ngươi không có xem.”
” Của Hoàng Ảnh đâu?”
” Chính hắn đang dùng.”
” Tốt lắm.” Lãnh Tử Diễm khoanh tay, nhìn nghiêng Lăng Diệp. “Tại sao dùng máy tính của ta cùng Quân Ngân nói chuyện?”
” Là ta tìm hắn.” Quân Ngân thản nhiên mở miệng.
Khí thế Lãnh Tử Diễm tức khắc yếu đi, chậm rãi buông tay, cắm vào túi quần. “Tại sao?”
” Không có gì.” Quân Ngân cười khẽ. “Thấy hắn đang online, tùy tiện tâm sự.”
Tùy tiện tâm sự, hai người họ có thể tán gẫu cái gì, Lãnh Tử Diễm tức khắc có dự cảm hết sức bất hảo. Kỳ thực có lẽ cũng đúng, lời đồn về hắn và Lăng Diệp trong trường học, Quân Ngân không thể không biết. Quân Ngân vẫn không phát tác, hẳn là muốn nghe hắn giải thích. Nhưng hắn lấy cái gì giải thích?
Lãnh Tử Diễm mím môi. “Lăng Diệp, ngươi ra ngoài trước.”
Lăng Diệp mấy phần do dự, lúc đi lướt qua nhẹ giọng nói. “Ta không có nói lung tung.”
Lãnh Tử Diễm nâng mắt, ánh mắt khó khăn lắm mới chạm lên đối phương.
Ánh mắt Lăng Diệp quá phức tạp, đồng tử đen kịt lại sáng quỷ dị. Lãnh Tử Diễm dời mắt, không muốn nhìn nữa, sau khi Lăng Diệp rời khỏi, lập tức khóa cửa, đưa lưng về phía Quân Ngân trầm lặng một lát mới chậm rãi xoay người, ngồi vào trước mặt y.
” Tối hôm qua ngươi đi mua canh gà, mua được nửa đường lại nói có chuyện phải về trường trước, ta có chút lo lắng, đã hỏi Lăng Diệp, không ngờ là tay ngươi bị thương.”
” Ân.”
” Tay bị thương tại sao không nói cho ta biết?” Quân Ngân nói chuyện luôn chậm rãi, mặc dù đang oán trách, giọng điệu vẫn không nhanh không chậm. “Nói với Lăng Diệp mà không nói cho ta biết?”
” Không.” Lãnh Tử Diễm ngẩng mạnh đầu. “Ta sợ ngươi lo lắng, Lăng Diệp… Là chính hắn nhìn thấy khi ta trở về, ta không phải cố ý nói cho hắn.”
” Phụ thân ngươi đánh ngươi năm mươi roi, ngươi gạt ta nói không đau, dì Phượng tìm ngươi, ngươi một chút ẩn ý cũng không lộ cho ta, cánh tay bị đao chém, ngươi nói là đánh nhau với du dãng, Lãnh Tử Diễm…” Quân Ngân dừng chút, hơi nheo mắt lại. “Chuyện ngươi giấu giếm ta rốt cuộc còn bao nhiêu?”
Trong lòng Lãnh Tử Diễm run lên, càng cúi đầu thấp hơn, Quân Ngân rõ ràng không nói nặng gì, hắn lại khó chịu muốn chết. Quan hệ của hắn cùng Quân Ngân vì thế cục căng thẳng trong nước mà vẫn như miếng băng mỏng, Quân Ngân sợ liên lụy đến Lãnh gia, nếu y thẳng thắn, rất có thể mượn cơ hội này chia tay với hắn.
” Không có gì muốn nói?”
” Ta…” Lãnh Tử Diễm không phải người dám làm không dám nhận, nhưng hắn sợ, hắn nhìn sàn nhà dưới chân, chà xát. “Hôm nay ngươi không bận?”
” Còn được.”
” Ta muốn tới tìm ngươi.”
Quân Ngân dựa vào ghế dựa phía sau, thở dài khe khẽ. “Hôm nay không phải cuối tuần.”
Lãnh Tử Diễm cắn môi dưới. “Ta chính là muốn đến tìm ngươi.”
” Thiếu gia.” Tần Hiên gõ cửa đi đến. “Mấy phần văn kiện này phiền ký một chữ.”
Quân Ngân tiếp nhận, vội vàng quét mắt, chờ y tái nhìn màn hình, căn phòng trống rỗng, sớm đã không còn bóng người.
Gia hỏa kia…
Quân Ngân xoa xoa mày. “Nói với dưới lầu, Lãnh thiếu gia đến liền dẫn hắn đi lên.”
” Hảo, thiếu gia.”
” Chờ một chút.” Quân Ngân gọi lại Tần Hiên chuẩn bị ra ngoài, thấp giọng hỏi. “Nếu Quân Hi chệch đường, ngươi sẽ làm như thế nào?”
Tần Hiên sửng sốt. “Lãnh thiếu gia hắn….”
” Đáp ta trước.”
” Ta… Không thể chấp nhận tình cảm bất trung trinh.” Thanh âm Tần Hiên không lớn, nhưng rõ ràng dị thường. “Ta nghĩ, ta sẽ không tha thứ.”