Ám Dạ Trầm Luân - Chương 114
Chương 114
Giữa trưa lúc ăn cơm, Lãnh Tử Diễm nhận được tin nhắn của Lăng Diệp.
‘ Có biết hôm nay là ngày gì không?’
Lãnh Tử Diễm móc móc tai. ‘Mười sáu tháng hai, tuần thứ ba.’
Di động nhanh chóng đô đô đô vang lên.
‘!!!’ Ba dấu chấm than liên tiếp bày tỏ phẫn nộ. ‘Tuệ Thế đại tửu điếm, tầng đỉnh, phòng K, buổi tối ta chờ ngươi.’
” Ai vậy?” Làm thủ trưởng lãnh đạo trực tiếp của Lãnh Tử Diễm, Lăng Dã vẫn rất quan tâm tới sinh hoạt cá nhân của Lãnh Tử Diễm, ăn gì đi đâu cũng phải báo cáo với y — tuy nội dung báo cáo mười phần có chín phần giả, Lăng Dã vẫn làm không biết mệt.
Lãnh Tử Diễm thản nhiên nói. “Học sinh họp mặt!”
” Đang yên đang lành họp làm gì.” Lăng Dã nhếch mày. “Theo ta quay về Hắc Phố xem?”
” Không đi.”
Lần trước Dã Kê dẫn hắn quay về Hắc Phố “thăm nhà”, một bọn du côn nhìn thiếu gia quý tộc hắn như nhìn sinh vật lạ.
Có người ha ha cười đập bả vai Dã Kê. “Huynh đệ, được à, người thừa kế Lãnh gia cũng có thể làm tới tay.” Chỉ thẳng ngón tay.”Bò!”
Bò cái rắm.
Cùng Dã Kê ngủ trên một cái giường nửa tháng, chưa hề có tiếp xúc thân mật gì, một là Lăng Diệp vẫn như hổ rình mồi ở cách vách nhà thủ, hai là dù sao cũng mang thai, phản kháng quá kịch liệt, Dã Kê cũng không dám thật sự làm gì hắn, tổn thương hắn cũng chính là tổn thương đến “chủng Lăng gia”.
Tướng quân chưa hẳn đã thích thai nhi chỉ có một phần tư huyết thống thú tộc này, lại nhất định mong mỏi hắn cùng Dã Kê “đôi lứa không rời”, hảo chặt đứt vọng tưởng của Lăng Diệp.
Dã Kê được Tướng quân yêu chuộng thâm sâu sẽ làm ra chuyện trái ý nguyện Tướng quân sao?
Ngẫm lại cũng không thể.
Tần Hiên bưng mâm đi tới, ý cười trong trẻo. “Ngươi buổi tối không rảnh?”
Lúc mới vào Quân bộ, Tần Hiên chỉ là trung úy, cấp thấp nhất trong Cao ốc Quân bộ, nhưng thời gian ngắn ngủi, y đã lên tới thượng úy, thậm chí vì công việc cũng có mấy lần tiếp xúc ngắn ngủi cùng Tướng quân, Lãnh Tử Diễm nhìn ra sau lưng y có người đang đẩy tay, nhưng trước sau gì cũng không tra ra là thế lực phương nào.
Từng thử nói bóng nói gió ở bên Quân Ngân, phát hiện sau khi Quân Hi chết, Tần Hiên không còn liên hệ cùng Quân Ngân.
Như vậy là ai đang giúp Tần Hiên?
Lãnh gia thi hành phong cách “trai sò cắn nhau, ngư ông đắc lợi”.
Sau khi thâm nhập điều tra vẫn không có kết quả, dứt khoát nhanh chóng bứt ra. Lãnh Tử Diễm có thể không cùng Tần Hiên tiếp xúc thì tận lực không tiếp xúc, lời từng nói không vượt quá mười câu.
” Thật tiếc quá!” Tần Hiên run vai. “Buổi tối ta cũng có việc.”
Không biết sao, Lãnh Tử Diễm nghe thấy lại khó chịu.
” Tần thiếu úy bình thường bề bộn nhiều việc.” Dã Kê cười nói. “Nghe nói ngươi thường xuyên tăng ca đến rạng sáng.”
” Không đến mức rạng sáng, chín mười giờ trái lại là chuyện thường.” Tần Hiên cười theo. “Về sớm cũng không có ý nghĩa gì, không bằng ở lâu một chút, lâu một chút, ngày liền qua nhanh một chút!”
Nhìn Lãnh Tử Diễm, trong đồng tử bắn ra sắc bén mờ mịt nào đó. “Buổi tối….” Y chậm rãi nói. “Chơi hảo.”
Lãnh Tử Diễm nhanh chóng ăn hết cơm còn lại, rời khỏi nhà ăn.
Ở cùng Tần Hiên nữa, hắn sẽ bị y bức điên.
Trên thực tế, Lãnh Tử Diễm có thể tương đối hiểu địch ý thần kinh của Tần Hiên.
Tần Hiên vừa mới mất đi người yêu, mình có Quân Ngân lại không biết quý trọng, ở trong mắt y, đương nhiên là vạn ác không thể tha thứ.
Quân Ngân tao nhã như trăng sáng trên trời, Tần Hiên sùng kính Quân Ngân, oán Quân Ngân, lại cứ hận không được.
Nhưng y cần thù hận để phát tiết.
Mình, kẻ dâm loạn phóng đãng không biết liêm sỉ này gánh lấy hận ý của Tần Hiên, lại tuyệt đối không oan uổng.
Lãnh Tử Diễm xoa xoa mi tâm, vẫn ngẫm lại coi tặng Lăng Diệp thứ gì đây.
Quà hai mươi năm nay đều là người cấp dưới chọn.
Lần này nếu không dụng tâm, người nọ không tức giận đến nhảy lầu mới là lạ.
” Cảm ơn đã ghé qua, hoan nghênh lần sau lại đến.”
Tới hơn mười tiệm, lại cảm thấy không có một kiện y phục nào xứng với Lăng Diệp.
Mua quần áo không được vậy mua giầy.
Nhưng lại không biết số đo.
Mua quà tặng Quân Ngân vô cùng dễ dàng, tranh nổi tiếng của danh họa, tuyệt thế cô khúc, đều có thể làm Quân Ngân vui. Lăng Diệp con báo chết tiệt kia, không có những tế bào nghệ thuật đó. Đưa y một bức tranh, y có thể thiêu hủy như giấy vụn.
Nếu không tặng xe?
Nhưng Lăng Diệp nghèo thì nghèo, xe người ngoài Quân bộ tặng, một đống có thể đỗ đầy ga ra.
Vậy rốt cuộc tặng gì?
Đứng ở đầu đường người người qua lại, Lãnh Tử Diễm phiền não chết đi được.
Đô đô đô.
‘Trời đã tối rồi, sao còn chưa tới?’
Không quá một hồi, lại run đô đô đô.
‘ Sao không nhắn lại, ngươi sẽ tới mà?’
Lãnh Tử Diễm đóng di động.
Nửa phút sau.
” Ai……… Ta nói Lãnh thiếu gia.” Giọng điệu âm dương quái khí. “Ta chờ nửa ngày dài, tốt xấu gì cũng đến một cái chứ?”
Nghĩ đến bộ dạng mặt băng mày khổ của người đầu dây bên kia, Lãnh Tử Diễm cầm lòng không được cười lên.
Thản nhiên trả lời. “Đang mua quà.”
” Quà? Ngươi tới là được rồi, còn mang quà cái gì.”
” Thật sự?”
” Cái này… Có quà đương nhiên rất tốt, bất quá… Nếu không phải ngươi tự tay chọn, ta chỉ miễn cưỡng tiếp nhận.”
“Mơ đi!”
” Tiên sinh, xin hỏi ngài cần gì?”
” Có dây chuyền đẹp không?” Lãnh Tử Diễm hai tay ấn xuống quầy thủy tinh. “Phải là vàng ròng, cái loại sáng lấp lánh, tốt nhất mang lên liền lấy xuống không được.”
” Có.” Tiểu thư quầy hàng mỉm cười nói. “Bên cạnh có mật mã vân tay, ngoại trừ người mang lên, những người khác không thể gỡ ra. Tiên sinh là muốn kiểu bình thường hay kiểu đặc chế có hạn?”
Giường lớn King-size , gió tím, tình nồng ý mật, màn lụa trắng, rượu đỏ món ngon.
” Đến?”
Lãnh Tử Diễm chưa từng thấy Lăng Diệp cười thành như vậy, xuân tình ở đuôi lông mày khóe mắt còn muốn nồng đặc hơn hoa dại ven đường. “Không ăn sinh nhật ở nhà không sao chứ?”
Tướng quân phủ hàng năm đều làm tiệc sinh nhật, lần này Lăng Diệp lấy đại chiến sắp tới làm lý do cự tuyệt làm sinh nhật ở nhà, nói tới nói lui, đều là muốn cùng Lãnh Tử Diễm một mình ở chung.
Nhìn người từ đầu tới chân, thấy hắn tay không, nhịn không được hơi có chút thất vọng. “Không mua à?”
Bộ dáng này như khuyển chết.
Xem ra mua dây chuyền là đúng rồi, mang lên cho y, coi như vòng cổ, mình ở đâu, y liền ở đó. Lãnh Tử Diễm chậm rãi lấy cái hộp từ túi quần ra, đưa qua, một bên đóng cửa lại. “Tự mình xem, không được trả lại.”
Lăng Diệp cảm thấy mỹ mãn ngồi vào giường, mở ra, một mảnh kim sắc rực rỡ, sáng đến làm người hoa mắt. Bất quá, có thể quá lòe loẹt hay không, cứ như thứ nhà giàu mới nổi mang. Người này lại đang chỉnh y?
” Sao lại có hai sợi?” Lăng Diệp nâng dây chuyền hỏi.
” Sau này có nghèo, khỏi tới khu vui chơi làm công, ngươi mất mặt không sao, đừng vứt luôn mặt của ta.”
Lăng Diệp thô bạo mím chặt môi, quay đầu, màu đỏ quỷ dị leo lên tai, màu sắc trong suốt trắng nõn, Lãnh Tử Diễm liền một ngụm ngậm lấy, dùng đầu lưỡi nhẹ câu lộng một phen. Từ trong tay y khơi một sợi dây chuyền lên. “Cái này giá 20 vạn, không có tiền thì bán.”
” Ngươi tặng sao ta lại bán?”
“Sợi này có thể bán, sợi còn lại.” Cầm lấy một sợi khác, nhếch mày nói. “Ngươi dám bán, ta làm thịt ngươi.”
Hắn cởi giầy, bò ra sau lưng Lăng Diệp, trân trọng đeo lên cho y, lại cố ý không nói với y sau khi đeo rồi chỉ có mình có thể gỡ. Đạp người đến trước gương. “Thích không?”
Cổ Lăng Diệp thon dài, màu da lại trắng, nếu có thể mang bạch kim các loại, nhất định càng tôn càng nổi, làm da thịt sáng long lanh như ngọc.
Nhưng vàng…?
” Đẹp.” Lăng Diệp gật đầu làm như có thật.
Trong gương, Lãnh Tử Diễm nhếch môi cười đến cực kỳ đắc ý, trong nháy mắt kia, Lăng Diệp cảm thấy lo lắng mù mịt mấy ngày nay đều không tồn tại, chỉ cần họ mở lòng vui vẻ ở cùng nhau, xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không sao cả.
Bánh ngọt bảy tầng, bên trên một hình trái tim thật to, như có thể bốc ra bong bóng hồng phấn, lúc Lãnh Tử Diễm thấy, không nặng không nhẹ hừ một tiếng, rõ ràng khinh thường vươn vươn ngón trỏ, móc một khối kem to, ăn đến dính đầy miệng.
Đồ ăn trên bàn cơm đều là thứ Lãnh Tử Diễm thích, có mấy món còn là Lăng Diệp tự mình xuống bếp, vì sắp xếp mời hắn buổi chiều, có thể nói đã lao tâm khổ tứ.
Hai người mở rượu đỏ, Lãnh Tử Diễm ngửa đầu uống liền ba ly lớn, Lăng Diệp rất muốn nhắc nhở “Ngươi còn mang hài tử”, đối phương đã đem miệng tới gần tìm hôn. Loại đãi ngộ này Lăng Diệp thế nào không mở cờ trong bụng, ôm người vào ngực, hôn đến hết sức vui vẻ.
” Ta còn muốn uống.”
Lăng Diệp nhìn chai rượu trống không, vốn dự định là mình uống hai phần ba chai, đối phương uống một chút thì cản, bây giờ sao lại trở thành gia hỏa này một mình uống hết?
” Không được!” Lăng Diệp nghiêm mặt, như giáo huấn nhi tử nhà mình . “Uống nhiều không tốt.”
” Cái rắm.” Lãnh Tử Diễm cũng không nghe y. “Lấy thêm mấy chai nữa ra, hôm nay ta cao hứng, không say trong lòng không thoải mái.”
Rõ ràng cố ý mua say lại nói bừa bản thân cao hứng, đụng vách tường ở chỗ Quân Ngân lâu như vậy, nản lòng thoái chí rồi sao.
Chuyện Lãnh Tử Diễm vẫn sẽ tranh thủ thời gian đi tìm Quân Ngân, Lăng Diệp từ đầu đến cuối đều nhìn ở trong mắt, nhưng vẫn vờ không biết. Gút mắt của hai người kia, y nhìn nhiều năm như vậy, còn thông thấu hơn đương sự. Chia chia hợp hợp nhiều lần như vậy, lần này lại không phải ngó đứt tơ vương.
” Không được uống!” Lăng Diệp thở dài. “Ta kêu đưa nước trái cây lên?”
Lãnh Tử Diễm lắc đầu. “Muốn rượu, khui rượu ta liền cùng ngươi uống giao bôi.”
Giao…. Giao bôi!
Tự chủ của Lăng Diệp so với Quân Ngân không phải chỉ kém một hai điểm, vừa dặn dò uống ít chút, vừa điên khùng khui rượu.
Lãnh Tử Diễm uống rượu dễ say còn lên mặt, mặt mày anh tuấn nóng như ráng chiều, thoạt nhìn đúng là nhu hòa đa tình chưa bao giờ có qua.
” Này!” Hắn kéo tay Lăng Diệp, nói lưu loát không lớn. “Ngươi… Ngươi muốn nghe gì?”
Lăng Diệp nhếch mày. “Muốn nghe gì nói đó.”
” Ân.” Lần đầu tiên âm phát không rõ lắm. Lại “Ân” một cái nữa, giọng mũi nồng đậm, tản ra mùi rượu, người nghe được tâm mềm đến nát bét.
” Nói mấy câu?”
Lãnh Tử Diễm giơ ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út. “Nhiều nhất ba.”
” Tốt lắm.” Tay trái rảnh rỗi chà xát mép túi quần. “Nói ngươi thích ta.”
” Ta thích ngươi.”
” A…. A? A!” Cái này cũng nói đến quá lưu loát, rốt cuộc say thật hay say giả? Tóm lấy đôi mắt đối phương tinh tế xem xét toàn diện, Lãnh Tử Diễm ngũ quan góc cạnh rõ ràng, lại có chút nghiêm khắc quá mức, hai mắt trái lại khá tốt, tuy vì bản tính kiêu ngạo, trong mắt sinh ra thêm chút hào quang băng lãnh chớ gần, nhưng màu đồng tử tối đen kia, như từng vòng mực loang trên tờ giấy trắng, không cẩn thận liền hút hồn người khác vào.
Nhất là bây giờ, ba phần “ôn nhu” ba phần “ngượng ngùng” (đều là Lăng Diệp tự nghĩ) còn bốn phần kiêu ngạo. Lăng Diệp như thấy được cảnh đẹp thuyền nhỏ phá băng mà đi, hoa đào nở ngập cành rực rỡ.
Rượu quả nhiên là vật tốt, y lặng lẽ nghĩ.
” Vậy thích Quân Ngân không?”
Lãnh Tử Diễm xoay mặt qua. “Đương nhiên thích.”
Hoa đào rụng mấy đóa, thanh âm Lăng Diệp không khỏi hạ thấp, có chút thấp thỏm. “Thích ai nhiều hơn?”
” Không biết.” Lãnh Tử Diễm thẳng thắn nói. “Còn chưa uống?”
Hai người vẫn duy trì tư thế giao bôi, tay khoác trong tay, rượu trong tay hơi dập dờn, tản ra xuân ý vang vang cả phòng.
” Ta lại thoả mãn với đáp án ‘không biết’ này.” Lăng Diệp nhẹ giọng cười. “Nếu là Quân Ngân, nếu là Quân Ngân háo thắng kia, chắc chắn sẽ ép ngươi so sánh. Lãnh Tử Diễm…” Y bỗng nhiên ghé sấp trên người đối phương, ly nghiêng, rượu trong tay xuôi đến chân bàn, rơi xuống đất. “Ngươi xem ta đối với ngươi rất tốt.”
” Vậy sao?” Trong mắt Lãnh Tử Diễm có mấy phần ngẩn ngơ. “Hắn sẽ cảm thấy hứng thú với vấn đề này?”
” Ai biết được, ta cũng không phải con giun trong bụng hắn. Hơn nữa, ta dựa vào cái gì giúp các ngươi việc này. Giúp ngươi ta lại không có lợi.” Lăng Diệp lắc lắc Lãnh Tử Diễm. “Này, còn hai câu, không được chơi xấu.”
” Không nói muốn chơi xấu.” Lãnh Tử Diễm làm ra bộ dạng hiên ngang lẫm liệt. “Tiếp tục.”
” Nói ngươi là của ta.”
Lăng Diệp nhìn không chuyển mắt, hào quang trong mắt nguy hiểm lại nóng rực, hình như sẽ đem người nướng chín ăn vào.
” Ta….” Lãnh Tử Diễm thở dài. “Ta là của ngươi.”
” A…. A? A!” Lăng Diệp lại một trận quỷ kêu, buông Lãnh Tử Diễm ra, chạy một vòng căn phòng, xông qua ôm lấy người, tóm môi liền gặm.
” Ngô…. Ngô, cắn….. Đừng cắn!”
Nuôi chó không tốt, hơi một tí liền cắn người. Có mấy phần phẫn uất đẩy người ra, đối phương nhìn hắn nửa ngày, lại trông mong tới gần, Lãnh Tử Diễm xoay người muốn tránh, Lăng Diệp làm sao để hắn toại nguyện, gắt gao ghìm lại, đùa giỡn một phen cho đến lúc gặm đến vừa đỏ vừa sưng như quả chín mới cảm thấy mỹ mãn buông môi ra, nhấp nhấp miệng. “Còn một câu.”
Rượu giao bôi một giọt cũng chưa uống vào, toàn bộ vẩy trên bàn, trên đất, trên y phục, còn có chút dính vào trên tay Lãnh Tử Diễm, Lăng Diệp tinh mắt, cười tủm tỉm bắt được một bàn tay hắn liền liếm liếm, mặt mày phong tình vạn chủng, nói là màu như hoa xuân cũng không đủ.
Lãnh Tử Diễm rất muốn vỗ trán, cân nhắc bệnh viện tâm thần nào ở Kinh đô tương đối hảo, nhìn Lăng Diệp như vậy, sớm hay muộn gì cũng phải đưa vào.
” Gọi ta ông xã.”
” Cái gì?”
” Câu thứ ba.” Lăng Diệp cầm tay hắn rất chặt, không cho hắn chạy, nhu tình như nước, nhưng ít nhiều gì cũng là công tử nhà Tướng quân, mặt vẫn như khuôn như dạng. “Mau gọi.”
Môi mỏng mím thành một đường, đương nhiên cảm thấy hết sức khó khăn. “Có lợi ích gì?”
“Lợi chứ!” Đầu lưỡi ái muội vẽ vòng trên môi. “Một hồi nữa thỏa mãn ngươi.”
Đồng tử khẽ nhếch. “Không phải ta thỏa mãn ngươi?”
” Cũng không khác lắm.” Lăng Diệp dường như chờ không kịp, thúc giục nói. “Mau gọi, mau gọi!”