Ám Dạ Trầm Luân - Chương 113
Chương 113
” Ngươi rốt cuộc quấn ta làm cái gì?” Quân Tây thở hổn hển, Lãnh Tử Diễm đã cố chấp, y càng cố chấp hơn hắn, sống chết không cho môi Lãnh Tử Diễm đụng tới mình, ánh mắt hung hăng. “Ngươi không phải có Lăng Diệp sao, không phải có Lăng Diệp là đủ rồi sao?”
Đồng tử chợt co rút lại, Lãnh Tử Diễm xoay đầu qua, tay nắm Quân Ngân bắt đầu kịch liệt run rẩy. “Không…. Không phải.”
Không phải? Quân Tây cười lạnh. “Lúc ngươi cần an ủi nhất, người ngươi nhớ tới chính là hắn, không phải ta….” Cười lạnh từng chút biến chất, mang chua xót dị dạng. “Đủ rồi, đủ rồi, ngươi cút, ngươi cút cho ta!”
” Thích ngươi, quấn ngươi đều là cầm lòng không được…”
Tay ấn trên tường xiết lại thành quyền, Quân Tây khó có thể chịu đựng rút về sau, lại bị đối phương cẩn thận ôm vào trong ngực.
Tựa đầu để lên bả vai Quân Tây, che giấu cảm xúc sắp không kiềm được.
Hắn muốn nói, Quân Ngân, ta thích ngươi, ta cũng thích ngươi.
Nhưng một chữ “cũng”, một chữ “cũng” làm tất cả lập trường của hắn trở nên hài hước và buồn cười.
Thích Quân Ngân hoàn toàn là bản năng, thích Lăng Diệp thì là gì…
Sao lại có người như mình? Lãnh Tử Diễm hoàn toàn không rõ, hắn thống hận bản thân. Nhưng, giống như lúc trước khi biết thân thể mình chỉ có thể đạt được khoái cảm dưới thân nam nhân, hắn tự mình phỉ nhổ, lại thản nhiên tiếp nhận sự thật.
Hắn chính là người như vậy, sa đọa, dơ bẩn.
Ngày trước không rời được sự âu yếm của nam nhân như hút thuốc phiện, bây giờ… Quân Ngân cùng Lăng Diệp biến thành hoa anh túc mê hoặc hắn.
Biết rõ có độc và nguy hiểm, vẫn cam tâm tình nguyện trầm luân.
Trơ mắt nhìn Quân Ngân trước mặt mình bị bắn vào đầu, trơ mắt nhìn y không còn hơi thở, tuyệt vọng tê tâm liệt phế dìm ngộp hắn mỗi đêm khuya yên tĩnh.
Hắn có thể chịu đựng sự lạnh lùng của Quân Ngân, thậm chí là địch ý của Quân Ngân, nhưng sao có thể cho phép y chết?
Y sao có thể chết chứ!
” Ngươi chê ta bẩn, ta giúp ngươi lộng phía dưới chung quy vẫn được.” Lãnh Tử Diễm cười khổ nói. “Ngươi bận rộn như vậy, chắc chắn không có thời gian tìm người, để ta giúp ngươi, được không?”
Quân Tây phảng phất như bị vũ nhục, sắc mặt hết sức khó coi.
Y không phải không có thời gian tìm, mà từ lúc ở cùng với người kia, y vẫn luôn không có phản ứng với bất cứ nam nhân nữ nhân nào muốn bò lên giường mình.
Ngay cả cùng Tần Hiên thân mật một chút, người kia cũng đã ghen tuông lộn xộn, nếu mình cùng người khác lên giường, hắn sẽ tức thành bộ dạng gì nữa. Huống chi, đã có hắn, mình sao lại đi tìm người khác.
Lãnh Tử Diễm ngồi xổm xuống, dùng răng cắn mở quần Quân Tây, mùi nam tính đập vào mặt. Thứ được quần lót bao lấy sớm đã hơi ngẩng đầu trong lúc hai người lôi kéo.
Quân Tây thẹn quá hoá giận, hận không thể đem ngoạn ý kia chém xuống. Trước mặt nam nhân này, tự chủ của y luôn luôn làm y nhục nhã.
Trước dùng đầu lưỡi liếm ướt quần lót, lại cẩn thận kéo ra. Ba một tiếng, nam căn bật lên mặt mình, Lãnh Tử Diễm ngước mắt, nhìn Quân Ngân, đối phương sắc mặt đỏ nhạt, cũng không biết là quá tức hay quá kích động, cả thân thể đều run rẩy rất nhỏ.
Biểu tình dâm loạn ti tiện lại vẫn khăng khăng mang vẻ tình dục tràn đầy, đầu lưỡi không đủ linh hoạt liếm lộng chung quanh, tiếng rên nhẹ của Quân Tây phảng phất như cổ vũ lớn nhất cho hắn, Lãnh Tử Diễm mở lớn miệng, nuốt vào cả thứ kia, chân vốn bán khụy hoàn toàn quỳ xuống đất, ngẩng đầu lên, để vật kia có thể hoàn toàn xâm nhập cổ họng mình.
Khó nhịn dùng xoang mũi thở dốc, hai hàng lông mày cau lại, tay phối hợp vuốt ve hai cái bọc lộ ở bên môi, đem hết toàn lực kích thích đối phương. Chỉ là, từ đầu đến cuối, ngoại trừ run rẩy, đối phương ngay cả đầu hắn cũng chưa sờ qua, hoàn toàn là chính hắn lôi kéo thứ trong miệng vào sâu trong cổ họng.
Đầu hẻm nhỏ truyền đến tiếng bước chân, Lãnh Tử Diễm sắc mặt khẽ biến, Quân Tây kéo hắn dậy thay đổi một góc độ, làm hắn quay lưng vào tường, như vậy người đi qua chỉ có thể thấy bóng dáng Quân Tây cùng nửa người dưới mơ hồ của hắn.
Quân Tây kẹp chặt chân, che đầu Lãnh Tử Diễm dưới hông. Biết hai người đang làm việc gì, tiếng bước chân trở nên gấp rút, nhanh chóng rời khỏi biến mất ở đầu hẻm.
Cùng thời gian, Quân Tây bắn trong miệng Lãnh Tử Diễm.
Lúc chậm rãi rút dương vật từ miệng, thấy vật tím đỏ quét qua đôi môi sưng đỏ kia, thấy bạch dịch không thể nuốt xuống chảy ra theo khóe miệng, thấy hắn tham lam tiếp cận như không thấy đủ, cẩn thận thanh lý sạch sẽ thứ nhỏ giọt bên chân.
Quân Tây lại cứng đáng xấu hổ.
Nếu là Lăng Diệp hoặc Dã Kê, sớm đã rút súng ra trận.
Nhưng Quân Ngân chính là Quân Ngân.
Dù thay đổi tướng mạo, dù lại bị nam nhân này câu dẫn đến thần hồn điên đảo, lý trí còn sót lại vẫn nhảy ra đúng lúc, thúc động y đẩy Lãnh Tử Diễm ra.
Trọc dịch trắng đặc dính nóng đến thiêu đốt cổ họng, áp chế buồn nôn nổi lên trong dạ dày, Lãnh Tử Diễm không nóng lòng đứng lên mà lấy tay bọc lấy thứ ngẩng đầu của Quân Ngân, tư thái hèn mọn đến bản thân cũng cảm thấy không chút tự trọng. “Muốn hay không… Thử xem…”
” Câm miệng!” Quân Ngân ngắt lời hắn. ” Người muốn làm ngươi còn nhiều lắm, không có ta cũng không thiếu.” Hổn hển kéo hảo khóa quần, Quân Ngân lui mấy bước, nhìn Lãnh Tử Diễm, đối phương cũng đang ngẩng đầu nhìn y, sắc mặt tái nhợt, khiến người ta thương tiếc.
Trong mắt hai người dường như đều có ngàn câu vạn chữ, nhưng một câu cũng nói không nên lời.
Có một số việc, tựa như vực sâu cực đại, vắt ngang trước mặt họ, ngăn cản họ đến gần.
Quân Ngân trở về quán bar, tầng hầm quán bar có đường ngầm thông tới Hắc Phố. Tuy hy sinh Quân Hi qua mặt được Tướng quân, làm buông lỏng theo dõi Quân thị, nhưng Quân Ngân làm việc luôn cẩn thận, từ trước tới giờ đều từ thông đạo bí mật đi đến Hắc Phố.
Chỉ là, y tuyệt đối không đoán được, ở cửa thông đạo lại đứng một nam nhân.
Thân hình cao gầy, khoác áo choàng, đang chán ngán cúi đầu nhìn dưới mặt đất, nhận thấy có người tiếp cận, ngẩng đầu, ánh mắt nháy mắt trở nên sắc bén.
” A.” Nam nhân cười nói. “Rút súng hữu dụng với ta?”
Quân Ngân cắm súng lại bên hông, khuôn mặt sương lạnh thô bạo gạt ra nụ cười ấm áp. “Ngươi phát hiện thật nhanh.”
” Ngay cả Lãnh Tử Diễm cũng không biết, ngươi lại có một em trai sinh đôi giống nhau như đúc. Bỏ xe giữ tướng, bội phục!” Làm bộ làm tịch vỗ tay, không khí lạnh đến có thể kết băng. “Yên tâm!” Lăng Diệp kéo khóe miệng. “Ngoại trừ Lãnh Tử Diễm, không ai có thể nhận ra ngươi. Cho nên, chết chính là Quân Hi chứ không phải Quân Ngân, Quân Ngân thật sự dựa vào thuật dịch dung thất truyền ba trăm năm trước hoá trang thành cháu họ xa Quân Tây của Quân Ngân vẫn qua lại ở Kinh đô, thậm chí giam lỏng tình nhân lão đại Hắc Phố, ép lão đại Hắc Phố bán mạng cho hắn, sự thật này chỉ có ta cùng Lãnh Tử Diễm điều tra ra. Bất quá….” Lăng Diệp chuyển chủ đề, ý vị uy hiếp rất đậm. “Ta có lắm miệng tiết lộ ra ngoài hay không, chưa thể nói chắc được.”
” Lộ sao?” Quân Ngân ngược lại cười thật sự. “Ngươi chắc chắn làm như vậy Lãnh Tử Diễm sẽ không hận ngươi cả đời?”
Lăng Diệp vung quyền đánh lên mặt Quân Ngân.
Quân Ngân khom lưng, lau máu khóe miệng, lảo đảo đứng lên, đáp lễ một quyền cho Lăng Diệp.
” Ngươi không có tư cách đánh ta.” Quân Ngân nói. “Ngươi có thể chịu đựng ba người ở cùng nhau, chứ ta không chịu được… Ít nhất… Rất khó!” Hít vào một hơi. “Sau này hắn sẽ có hài tử của ngươi, cùng ngươi xây dựng gia đình, ta chen vào giữa làm gì?”
” Đó không là vấn đề!”
Quân Ngân cười nhạo. “Vậy ngươi nói lại xem, cái gì là vấn đề?”
” Trong mắt ta, ngày nào đó hắn không vui, ngày nào đó rảnh rỗi ở chỗ nào đó tự tìm khổ chịu, chính là vấn đề lớn nhất!” Ngữ khí Lăng Diệp rất nhạt. “Quân Ngân, kỳ thực ta hâm mộ ngươi rất lâu rồi! Ngươi dễ dàng khiến hắn chú ý, thậm chí làm hắn cam nguyện bỏ tự tôn xuống, chỉ vì để có được ngươi. Những thứ đó đều là thứ ta ngày đêm mong muốn mà không thể có được. Hắn liếc nhìn ta thêm một cái, nói với ta nhiều thêm một câu, ta cũng đã có thể cao hứng khoa tay múa chân rồi.” Lăng Diệp quay mặt sang một bên. “Ngươi muốn cười thì cứ cười.”
Quân Ngân một chút ý muốn cười cũng không có, y nghe rất nghiêm túc.
” Ta là một nam nhân, thậm chí là hùng thú! Ngươi cho là ta muốn cùng ngươi chia sẻ hắn?” Lăng Diệp đi đến trước mặt Quân Ngân, nhìn thẳng đối phương. “Muốn hắn thích ta đã rất khó rồi, lại muốn hắn chỉ thích một mình ta, đến thời khắc tận thế mới đạt được đấy chứ…” Tay cắm trong túi quần chậm rãi vươn ra, trên mặt là thành ý vặn vẹo. “Muốn bắt không?” Y nhếch mày, tận lực không để mình lộ vẻ ăn nói khép nép như vậy. “Lần thứ hai, muốn bắt không?”
Muốn bắt không?
Quả thật theo như lời Lăng Diệp nói, tình yêu của Lãnh Tử Diễm đối với Lăng Diệp ít ỏi như bố thí?
Không đúng, căn bản không đúng.
Quân Ngân biết.
Người kia chỉ nói ngang, hắn rất ít khi đem chữ yêu này treo trên miệng, huống chi đối tượng là Lăng Diệp.
Hắn thích đả kích Lăng Diệp, thậm chí cười nhạo Lăng Diệp, nhưng tuyệt đối không có nghĩa là hắn không yêu Lăng Diệp.
Nếu không yêu, sao lại vừa cùng mình tình nồng ý mật vừa cùng Lăng Diệp lén lút tư thông?
Nếu không yêu, sao lúc bị Dã Kê cường bạo, đầy đầu óc đều là bóng dáng Lăng Diệp?
Nếu không yêu, sao lại có hài tử của Lăng Diệp – làm Lãnh Tử Diễm sinh hài tử, chẳng lẽ không phải một chuyện còn muốn hiếm lạ hơn mười đại kỳ quan thế giới?
Lăng Diệp chung quy cảm thấy Quân Ngân không đủ quan tâm, không đủ quý trọng Lãnh Tử Diễm, chỗ nào như thế, lúc Lăng Diệp lần đầu tiên đưa tay về phía Quân Ngân, đưa ra đề nghị ba người ở cùng nhau, Quân Ngân đúng là suy nghĩ nghiêm túc.
Nếu cùng Lăng Diệp liên thủ, có thể bảo vệ Lãnh Tử Diễm, mình có thể cố gắng vượt qua những cảm xúc bất mãn, ghen tị, oán hận xuất hiện trên người mình.
Nhưng…. Lăng Diệp?
Tướng quân công tử thoạt nhìn trưởng thành như Lãnh Tử Diễm, trên thực tế chỉ biết gây chuyện thị phi có thể bảo vệ hảo Lãnh Tử Diễm?
Quân Ngân không tin.
Cho nên y cự tuyệt.
Lần thứ hai, y vẫn không bắt lấy tay Lăng Diệp.
Câu “chỉ nghĩ đến Lăng Diệp” kia của Lãnh Tử Diễm, khắc sâu thương tổn y không gì sánh được. Làm y đến bây giờ cũng vô pháp loại bỏ.
Y có tự tôn của mình, có kiêu ngạo của mình, dù yêu Lãnh Tử Diễm đến tình nguyện chịu đựng quan hệ ba người dị dạng, y cũng không có cách nào chấp nhận chuyện người Lãnh Tử Diễm yêu nhất không phải là mình.
Đây vốn đã là kiên trì duy nhất ít đến đáng thương của y.