Ám Dạ Trầm Luân - Chương 11
Chương 11
” Ta bất quá mới đè ngươi thôi, thân thể ngươi liền hưng phấn lên, nhất là phía sau, ướt đến không chịu được.”
Lời nói rõ ràng khiến người ta mặt hồng tim nổ, tiếng khàn khàn lại bình tĩnh đến mức lạnh xương sống, trái lại lộ ra một ý vị độc đáo.
Lăng Diệp kéo tay Lãnh Tử Diễm xuống thâm nhập hạ thể hắn.
” Ngươi sờ đi, có phải dính phốc phốc hay không?”
” Ngươi…”
Thân thể vừa bị trêu chọc hoàn toàn không chịu nổi kích thích, khuôn mặt anh tuấn nhiễm vết tích tình dục, gợi cảm mà mê người.
” Tiến vào.”
” Mới nói mấy câu với ngươi, liền không nhịn được?”
Lăng Diệp cười nhẹ, ôm lấy Lãnh Tử Diễm, đem người khóa trên song sắt.
Với chiều cao của Lãnh Tử Diễm, vừa vặn chỉ có thể mũi chân chấm đất, hắn kéo còng tay, con ngươi đen phủ hơi nước lộ vẻ bất mãn.
Bất quá, bất mãn kia nhanh chóng bị Lăng Diệp xuyên tạc thành ra sức câu dẫn.
” Đừng gấp…”
Lăng Diệp vươn đầu lưỡi, bỗng chốc liếm qua cổ Lãnh Tử Diễm.
” A…”
Hầu kết chuyển động kịch liệt, lẩn khuất tiếng rên rỉ trầm đục, giống như thuốc thúc tình, chọc người dục hỏa đốt cháy.
Đầu ngón tay lạnh lẽo đột nhiên kẹp lấy nhũ tiêm nhô lên, vặn xoắn trở đi trở lại, cho đến lúc hoàn toàn đứng thẳng, nở ra màu sắc sặc sỡ.
” Thật xinh đẹp, tựa như hoa.”
Lăng Diệp nhếch môi cười, nụ cười mê người.
” Nửa năm không gặp… Ta…. Hình như có hơi nhớ ngươi…”
Bàn tay lạnh lẽo nhanh chóng nóng lên, lộng đến mức Lãnh Tử Diễm toàn thân run run, môi nhạt không ngừng giật giật, hơi thở phun ra hừng hực.
” Ta cũng nghĩ tới ngươi… Nghĩ ngươi chết luôn rồi… A….”
Bàn tay nhanh chóng dịch xuống, quanh quẩn qua lại ở eo bụng.
Da thịt màu mật ong gắt gao hấp lấy bàn tay Lăng Diệp như keo dính, “cụm” lửa trong mắt bốc cháy lách tách, Lăng Diệp ngậm lấy môi Lãnh Tử Diễm, hai tay đỡ hai chân hắn lên, vật ngẩng cao bức thiết tiếp xúc thân mật với gốc đùi đối phương.
Lãnh Tử Diễm hé miệng phối hợp, đầu lưỡi trắng mịn lập tức tiến vào, xảo quyệt châm lửa khắp nơi.
Môi lưỡi tương giao, lách sách lách sách.
Ngoài song sắt sao lạnh điểm trời đêm, trong song sắt kích tình như lửa.
Ai cũng không phục ai, đầu lưỡi liên tục dây dưa, truy đuổi.
Đến lúc chia tách, trên mặt hai người đều nhiễm đỏ, chật vật lại tình sắc.
Khóe môi Lãnh Tử Diễm vắt ngang thóa dịch, trong ánh mắt lãnh khốc xuân tình nhộn nhạo, thật sự là một bộ dạng chờ bị lăng nhục.
Đầu lưỡi câu lên, liếm sạch thóa dịch chảy ra, lại lưu luyến tẩy một vòng nữa bên môi, Lăng Diệp một đôi đồng tử lóng lánh lóe ra hào quang màu đỏ, giống như dã thú đánh giá thức ăn.
Đem hai chân Lãnh Tử Diễm kéo ra một chút nữa, lộ ra tiểu huyệt đỏ tươi.
Nhận thấy y nhìn chăm chú, tiểu huyệt run rẩy giật giật hai cái, Lăng Diệp cũng không vào, chỉ dùng nam căn của mình trêu chọc cửa vào.
” Ngươi xem, lại chảy nước.”
Lãnh Tử Diễm cúi đầu, hậu huyệt quả nhiên chảy ra một sợi chỉ bạc mảnh nhỏ, thị giác dâm mỹ chấn động, hung hăng kích thích thần kinh vốn kéo căng của hắn. Hắn thấy dục vọng mình đang cao cao nhếch lên, vì chân bị đối phương ôm, vật kia liền dính sát vào trên bụng, lung lay, run rẩy phun ra bạch dịch.
” Khắp nơi đều chảy, ngươi thật đúng là dâm đãng…”
Lồng ngực rắn chắc vắt đầy mồ hôi, eo bụng gầy khỏe, hai chân thon dài, không chỗ nào không hấp dẫn, làm Lăng Diệp không thể kiềm chế nữa.
” Phốc”
Dùng sức thẳng tiến một cái, tiểu huyệt run rẩy mở ra, từng chút nuốt vào vật khổng lồ của Lăng Diệp.